Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1718: Chiến loạn

Trong một lúc, tất cả những người trong
phòng giam đều nằm nhoài lên cửa sổ nhìn ra
ngoài.

Trong một thời gian ngắn, một vài người
có vũ trang nặng nề lao xuống từ lối vào thang
máy rồi giết một số quản lý, trang bị toàn thân
của họ dường như được ghép lại với nhau.

Cửa các phòng được mở ra, những người
bên ngoài hét lên: “Chúng tôi là chiến đoàn
của khu vực Vân Lĩnh, chúng tôi đã chiếm
được nơi này rồi. Nếu các người muốn sống
sót, hãy nhanh chóng ra đây.”

Trần Bình không nhanh không chậm bước
ra khỏi phòng tạm giữ, khi Hưu Nhất nhìn thấy
Trần Bình đã hét lên: “Chạy đi, nếu không
không biết sau này sẽ như thể nào.”

“Được.”

Trần Bình vừa dứt lời liên muốn thoát thân
bằng lối thang máy với anh ta.

Chỉ thấy thủ lĩnh vừa bắt đi mấy người
nhân viên trong đó đi, liên quay súng nói:
“Hiện tại tôi không cho phép các người đi.”

Vừa dứt lời, Trần Bình nghe thấy âm thanh
của các loại vũ khí phá vỡ không khí lao tới
phía sau, Trần Bình né tránh, nhưng Hưu Nhất
bên cạnh lại không tốt số như vậy, chỉ thấy
bóng lưng của anh ta bị bắn nở hoa, bay vào
thang máy vừa mở cửa, nhưng anh ta đã mất

mạng.

Trần Bình nhíu mày, nhóm người này là
loại chiến đấu chính quy nào chứ, rõ ràng
chính là khoác một lớp ngụy trang.

Đội trưởng chiến đoàn cười nói: “Nhìn bọn
họ đang chạy lấy mạng, hy vọng ở ngay trước
mắt, thế nhưng tôi lại ra tay tiêu diệt hết thảy,
cảm giác này quá sảng khoái đi.”

Người đàn ông đưa tay ra phía trước, lắc
lắc ngón tay.

“Đoàn trưởng, còn một người nữa.”

Người đứng bên cạnh thủ lĩnh nói.

“Dưới cuộc tấn công mạnh mẽ như vậy
mà có thể sống sót sao?”

Người thủ lĩnh mở mắt và nhìn thấy Trần

Bình đang đứng trong đám đông.

“Có thể dưới tình huống này mà né tránh
công kích thì xem ra cũng có chút thực lực.
Tôi sẽ tự mình tiêu diệt anh.”

Dứt lời, người thủ lĩnh mang áo giáp lao vê
phía Trần Bình.

Một cú đấm lợi dụng gia tốc đập thẳng
vào mặt Trần Bình, nhưng mà cú đấm này còn
không đến tu vi năm sao thì làm sao có thể
gây thương tổn cho Trần Bình được, cú đấm
này cũng lắm là khiến anh hơi nghiêng đầu
thôi.

“Người ở vùng sâu, vùng xa yếu thế sao?”
Trần Bình chậm rãi quay đầu lại nói.

“Quái, anh là quái vật sao?”





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK