Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2400: Người nhà họ Trần

Trần Bình luôn cảm thấy tên tông môn này
có hơi quen tai, hình như anh đã nghe thấy ở đâu
đó rồi.

Anh nghĩ lại, nhanh chóng nhớ đến người
thiếu niên âm ngoan ở sơn trang Nhật Nguyệt
kia.

Hình như thằng cha đó đến từ Thiên Lan
Tông.

Đối phương là thiếu tông chủ của Thiên Lan
Tông, không biết có liên quan gì đến thánh nữ.

“Trước đó Linh Nhi truyền âm cho tôi, nói là
bảy ngày sau cô ấy sẽ gả cho thiếu tông chủ của
bọn họ, haizz..."

Gia Cát Thanh Phong cầm một vò rượu,
uống một ngụm to.

Anh ta hận chính mình không có năng lực
bảo vệ tốt người con gái mà mình yêu, hận mình
đối mặt với loại tình huống này chỉ có thể bó tay

chịu trói.

“Trực tiếp đi cướp người không được à?”
Trần Bình cười nhạt một tiếng, không chút nào
để trong lòng.

Vừa hay anh cũng muốn hiểu rõ rốt cuộc
Thiên Lan Tông và Càn Khôn có quan hệ gì hay
không?

Nghe thấy Trần Bình nói như thế, trong nháy
mắt Gia Cát Thanh Phong trð nên hưng phấn.

Anh ta lập tức lấy ra một miếng ngọc giản,
vẻ mặt tràn đầy kích động.

“Vậy để tôi lập tức truyền tin cho Linh Nhị,
bảo cô ấy chuẩn bị sẵn sàng.”

Nhìn thấy dáng vẻ đó của Gia Cát Thanh
Phong, trên trán Trần Bình hiện lên ba vạch đen.

“Còn có thể truyền âm?”

Vốn dĩ anh còn cho rằng đối phương bị nhốt,
không nghĩ đến còn rất tự do.

“Linh Nhi chỉ bị mất đi tự do thân thể thôi,
bình thường còn có thể liên hệ với tôi.”

Nói đến đây, anh ta giống như nhớ đến
chuyện gì đó, đột nhiên lên tiếng.

“Lão đại, hình như thiếu tông chủ của bọn

họ có hơi kỳ lạ”

“Tôi nghe Linh Nhi kể, mấy người hầu gái
phụ trách cơm nước sinh hoạt hàng ngày cho
thiếu tông chủ đều đang đồn ở ngực thiếu tông
chủ có một hình xăm kỳ quái, cảm giác giống
như đang tu hành tà môn gì đó."

Nghe thấy thể, Trần Bình trực tiếp lấy một
bức hình trong điện thoại cho Gia Cát Thanh
Phong xem.

“Hình xăm mà cô ấy hình dung giống như
thế này à?” Trên mặt Trần Bình tràn đầy sốt ruột,
không nghĩ đến lại có được tin tức hữu dụng như
thế.

Gia Cát Thanh Phong nhìn thoáng qua, khẽ
gật đầu.

Hình xăm này rất giống cái mà Linh Nhi hình
dung.

“Chẳng qua tôi cũng không dám nói chắc,
dù sao Linh Nhi cũng chưa từng thầy qua”

Vào thời điểm quan trọng Gia Cát Thanh
Phong vẫn không quên nói tốt cho Linh Nhi hai
câu, cũng đề phòng lúc đó lại xảy ra hiều lầm gì.



Lúc này Trần Bình vô cùng kích động, vốn dĩ
anh còn đang suy nghĩ xem nên dùng phương





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK