Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2339: Vực Vân Long

Vốn dự tính lộ trình phải mất năm, sáu tiếng
mới có thể đến nơi, nhưng bằng việc Sư Chấn
Thiên dốc hết toàn sức để chạy trốn, thì hiển
nhiên chỉ nửa giờ là đã đến nơi.

Đến địa điểm, Sư Chấn Thiên lại hóa thành
hình người, dựa vào một thân cây với vẻ có hơi
đắc ý rồi thở hổn hền.

“Chúng ta chắc hẳn đã cắt đuôi được đám
kiến đó rồi nhỉ?”

Anh ta nhìn về phía sau có chút khẩn trương.
Nửa tiếng này anh ta đã dốc hết toàn bộ sức lực
của cái mạng già này.

Trần Bình gật đầu, đám kiến đần độn này
muốn đuổi kịp, thì ít nhất còn phải tốn một thời
gian rất dài nữa.

Trong suốt quá trình chạy trốn, anh đã rải
mùi hương của mình ở khắp các khu vực, vậy
cũng đủ đề khiến lũ kiến bị làm xáo trộn rất lâu.

Sau khi có được câu trả lời chắc chắn của

anh, Sư Chấn Thiên liếc mắt nhìn xung quanh trái
phải với vẻ nghỉ hoặc. Anh ta cũng không hề nhìn
thấy những người khác xuất hiện.

“Tôi nhớ rõ năm đó khi bí cảnh mở ra, có rất
nhiều người trẻ tuổi tiến vào bên trong cơ mà,
sao bây giờ lại chẳng có ai thế?”

Trên mặt của anh ta mang theo vẻ tò mò,
không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Trần Bình nhún vai: “Bây giờ hồ nước bên
ngoài bí cảnh có chứa kịch độc, cho nên những
người kia không có cách nào tiến vào bí cảnh với
số lượng lớn, đoán chừng phải đợi một ngày thì
bọn họ mới có thể tiến vào được”

Trần Bình nhìn Sư Chấn Thiên mà có chút
vui vẻ, không ngờ đổi phương còn rất thông
minh.

Không hổ đã biến mất nhiều năm, nhưng
vẫn là sư tộc tồn tại trong truyền thuyết như cũ,
đầu óc vẫn rất tốt.

“Bây giờ cậu có ý tưởng gì không?”

Trần Bình tò mò quay đầu nhìn thoáng qua,
Sư Chấn Thiên cũng là một người có trí thông
minh cao, không có khả năng không có chút suy
nghĩ nào.

Nghe được lời này, Sư Chấn Thiên không
nhịn được mà lắc đầu bất đắc dĩ.

“Tôi muốn khôi phục cảnh giới của mình
trước đã. Đã nhiều năm như vậy trôi qua, tôi đã
bị rút vô số máu rồi, bây giờ chỉ còn là một tên
phế vật khu vực thứ bảy mà thôi. Tôi đương
nhiên muốn trở về thời kỳ đỉnh cao rồi.”

Anh ta bất đắc đĩ cảm thán, đối với chuyện
này, trong lòng cũng cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.

Trần Bình không nhịn được mà ở bên cạnh
gật đầu, quả thực đối với yêu tộc mà nói, thì thực
lực ở khu vực thứ bảy quả thực không đáng xem
trọng.

Lại thêm đối phương chính là hoàng tộc
trong truyền thuyết, hoàng tộc mà có cảnh giới
bậc này thì rời khỏi bí cảnh sẽ chỉ mất mặt thôi.

“Bây giờ anh không cần sốt ruột. củng cố
cảnh giới của mình cho tốt. Đợi thời cơ đến, tôi
cũng sẽ giúp anh. Lúc trước anh nói có được
truyền thừa, vậy anh có thể nói cho tôi biết, anh
đã có được nó ở đâu không?”

Trần Bình dẫn dắt từng bước, anh muốn trực
tiếp đi về phía có truyền thừa.



“Tôi nhớ là ở vực Vân Long, lúc trước tôi đã





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK