Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2401: Đột phá khu vực thứ bảy sơ kỳ

Nhưng ông cụ Hầu cũng không nghe những
lời khuyên này.

“Nếu như ngay cả một con mãng xà này mà
cậu ta cũng không giải quyết được, vậy xem như
là tôi nhìn nhầm”

Những người khác không biết lời này của
ông cụ có ý tứ gì, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kiên
định như thế của ông cụ, bọn họ cũng không
biết nên làm như thế nào cho phải.

Đi một bước nhìn một bước vậy.

Cự mãng lại một lần nữa mở rộng thân hình,
giấy dụa cơ thể công kích về phía Trần Bình,
từng đợt sương độc bao vây lấy Trần Bình.

Nó biết rõ Trần Bình là một đối thủ không
yếu.

“Hừ, giả thần giả quỷ”

Trần Bình vừa dứt lời, trong nháy mắt khí thế
mạnh mẽ đã bao trùm toàn bộ không trung.

Anh vung tay phải lên, trong không trung
đột nhiên xuất hiện vô số chường ấn, đánh về
phía mãng xà.

“Đoàng đoàng đoàng."

Vô số sóng xung kích đánh tới mãng xà,
trong đợt công kích không chút gián đoạn nào
của Trần Bình, toàn bộ không gian giống như bị
xé nứt, nhìn qua vô cùng vặn vẹo.

Tuy thực lực của anh không có khí thế oai
hùng như đỉnh phong, thế nhưng công pháp tu
hành và thực lực của anh đều có thể đạt đến
đỉnh phong.

Cảm nhận được khí thể vô địch của Trần
Bình, trong nháy mắt cự mãng kia đã cảm thấy
sợ hãi.

Rõ ràng chỉ là một con kiến hôi bình thường,
dựa vào đâu mà có thực lực cường đại như thế
chứ, lại khiến cho mình cảm thấy uy áp đáng sợ
như Vậy,

Sau khi cự mãng xoắn xuýt một lúc, trong
nháy mắt nó đã đưa ra một quyết định mang tính
lý trí.

Nó thu hồi công kích, phần đuôi trực tiếp
đập nát hư không, hóa thành một tia sáng, trong

nháy mắt đã biến mất khỏi nơi này.

Chỉ trong giây lát cự mãng kia đã biến mất
không thấy bóng dáng tăm hơi đâu.

Chỉ thấy Trần Bình không chút hoang mang
nâng tay lên, dùng sức túm về hướng Tây Bắc,
một con cự mãng đột nhiên xuất hiện trên tay
Trần Bình.

Đám người Trần Môn Anh nhìn thấy cảnh
tượng này, trong nháy mắt đã thở phào nhẹ
nhõm, bọn họ đương nhiên biết Trần Bình lợi hại,
nhưng không nghĩ đến chỉ mấy ngày không gặp
đã lợi hại đến mức độ đó.

“Đã nói nơi này toàn là phế vật để cho tao
tăng cường thực lực mà!”

Cự mãng hơi ngạc nhiên, không nhịn được
dùng tiếng người để gào thét.

“Ai nói với mày như thế?” Trần Bình nghiêm
túc hỏi.

Vốn dĩ anh cho rằng con mãng xà này chỉ
ngây ngốc đi nhầm vào nơi đây, nó chỉ muốn
kiếm ăn mà thôi.

Nghe đối phương nói như thế, xem ra tất cả
mọi chuyện này đều có kế hoạch.



Cự mãng cũng đã ý thức được mấy lời vừa





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK