Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2363: Luyện khí và trận pháp

Nhìn thấy dáng vẻ Gia Cát Thanh Phong
quay người rời đi, Nặc Nhất cũng cảm thấy hơi
xấu hồ.

Cô ta không nghĩ ngợi nữa, trực tiếp nuốt
viên phục nguyên đan kia vào.

Sau khi nuốt xuống, vẻ mặt Nặc Nhất trở
nên vô cùng xán lạn.

Cô ta nằm mơ cũng không nghĩ đến trên đời
này lại có loại đan dược lợi hại như thế, vừa mới
nuốt đan dược xuống, cô đã cảm nhận được giá
trị nguyên khí của mình đang nhanh chóng khôi
phục.

Mấy phút trôi qua, giá trị nguyên khí của cô
ta đã khôi phục về trạng thái đỉnh phong, hơn
nữa Nặc Nhất còn có một loại cảm giác, đan
dược kia còn chưa hoàn toàn tan hết.

“Thật đúng là lợi hại!” Nặc Nhất cũng không
đoái hoài đến thân phận của mình nữa, trực tiếp
nhảy dựng lên, trong lòng tràn đầy vui vẻ nhìn

chằm chằm Trần Bình.

Cô ta biết rõ đan dược này là do Trần Bình
luyện chế ra, Trần Bình thật đúng là cấp bậc thần
vô địch!

Nếu như bản thân mình có thể thành công
lôi kéo Trần Bình đến Trân Bảo Các, như vậy nhất
định Trân Bảo Các sẽ bước lên một tầm cao mới.

Tin tường đến lúc đó, ngay cả Càn Khôn
cũng không cách nào làm gì được Trân Bảo Các.

Nghĩ đến những điều này, tâm trạng của Nặc
Nhất vô cùng vui vẻ, vừa định nói chút gì đó với
Trần Bình, đã thấy Trần Bình vẫy tay với mọi
người, ra hiệu cho bọn họ xuống núi.

Tất cả mọi người tương đối đoàn kết, cũng
không có ý tứ nghi vấn Trần Bình, mà chính là
xoay người đi theo Trần Bình xuống núi.

Chờ đến khi Úy Trì Văn Thanh ứng phó xong
với đám người ong bướm kia, muốn đi tìm Trần
Bình, lại phát hiện không thấy bóng dáng Trần
Bình đâu nữa.

“Người này đúng là xấu xa, rõ ràng khiến
cho người ta động lòng, nhưng căn bản không
muốn để lại một xíu tin tức liên quan đến mình,
cũng không biết về sau tôi phải đi đâu để tìm

anh!”

Úy Trì Văn Thanh nhíu mày, tự mình thu dọn
đồ ð trong sơn cốc, một mình đi về phía trước.

Dọc theo con đường này, phản ứng của mọi
người đều có chút khác nhau.

Vẻ mặt Sư Chấn Thiên tràn đầy tiếc hận,
cảm thấy Trần Bình không nên chủ động buông
tha một người phụ nữ như thế.

Nặc Nhất thì mang theo vẻ mặt sợ hãi thán
phục, vẫn luôn một lòng nghĩ đến việc lôi kéo
Trần Bình đến Trân Bảo Các.

Trần Môn Anh thì vẫn luôn duy trì dáng vẻ
mê trai, liều mạng sùng bái ông anh hờ của mình.

Gia Cát Thanh Phong thì một đường nhảy
nhót về phía Trần Bình, chớp mắt ra hiệu, nhìn
rất kỳ quái.

Trần Bình cảm thấy đầu óc của đám người
này giống như bị nước vào, có chút không được
bình thường.

Đang lúc Trần Bình dự định lên tiếng nói
chút gì đó, Gia Cát Thanh Phong đột nhiên kéo
Trần Bình sang một bên.

“Lão đại, cậu không biết cô gái vừa rồi à?”



Trên mặt Gia Cát Thanh Phong mang theo





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK