Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 590: Có phục hay không?

Hậu Nguyên, người đứng đầu cả khu vực
phía nam của bến Thượng Hải.

Có địa vị có tiền.

Đàn em phía dưới có bốn năm mươi người
anh em, quản lý tất cả hai ba mươi khu vực
lớn nhỏ.

Chỉ cần là ở trên đường, nhìn thấy Hậu
Nguyên, cũng phải gọi một tiếng anh Nguyên!

Đây chính là uy danh.

"Anh Nguyên, anh Nguyên anh nhìn xem,
tên này đã làm vài người anh em bị thương,

còn ra mặt giúp đỡ cho cô nhi viện Phúc Tinh
nữa."

Đám người anh Quý này, giờ phút này đã
bò dậy từ trên mặt đất, vội vội vàng vàng hốt
hoảng đứng ở bên cạnh Hậu Nguyên.

Hai tay Trần Bình đút ở trong túi quần, ánh
mắt lạnh nhạt nhìn một đám người này, khí
thế hung hăng, không có ý tốt.

Hậu Nguyên hút xì gà, khóe miệng treo lên
nụ cười vô cùng thưởng thức, nói: "Người trẻ
tuổi tài giỏi, có can đảm, như thế nào, gia
nhập vào dưới trướng của tôi đi, người đẹp,
anh em, tiền bạc, cậu sẽ có được tất cả."

Giờ phút này Hậu Nguyên vậy mà lại nổi
lên lòng yêu người tài, thản nhiên cười nói.

Anh Quý nghe vậy, cũng không dám nói gì,

nhưng mà trong đôi mắt lại mang theo sự
căm hận, nhìn chăm chằm vào Trần Bình.

Hậu Nguyên lôi kéo người, đây chính là
việc cầu còn không được.

Có biết bao nhiêu người đến từ bên ngoài
hi vọng có thể lấy được sự tán thưởng của
Hậu Nguyên.

Chỉ cần đi theo Hậu Nguyên, vậy có thể
nói là một bước lên mây, lên như diêu gặp gió.

Cho nên, lời nói này của anh ta, trực tiếp
khiển cho tất cả mọi người xung quanh phải
ngây ngẩn cả người.

Tên này, thật sự là quá may mắn.

"Này, thằng nhóc thối, không nghe thấy
anh Nguyên của bọn tao nói chuyện sao?

Được anh Nguyên của bọn tao nhìn trúng, đó
là may mắn mà mày tu luyện được từ kiếp
trước, còn không mau cảm ơn anh Nguyên."

Một người đàn ông để đầu húi cua có vóc
người cường tráng đứng ở bên cạnh Hậu
Nguyên, trên mặt có một vết dao rất sâu, mặc
một cái áo khoác, lộ ra hai cánh tay ngăm
đen, tất cả đều là cơ bắp.

Hậu Nguyên cũng híp mắt lại, điếu xì gà to
bằng đầu ngón tay quay tròn quanh miệng,
trông rất bề thế.

Ngay cả Đồng Nghiên nghe được câu này,
trong đầu cũng run lên.

Chỉ sợ Trần Bình thật sự đồng ý.

Nhưng mà, ngoài dự đoán của mọi người,
Trần Bình lắc đầu, vẻ mặt lạnh lùng trực tiếp

từ chối nói: 'Ngại quá, mày còn chưa đủ tư
cách."

Hít hít!

Ngay lúc đó, tất cả mọi người đều hít một
ngụm khí lạnh.

Thằng nhóc không có mắt nhìn này, thật
sự là quá ngông cuồng.

Anh nói cái gì?

Nói Hậu Nguyên không có tư cách?!

Đâm đầu vào chỗ chết mài

Vẻ mặt của Hậu Nguyên cũng thay đổi, từ
từ trở nên rét lạnh, khóe miệng mang theo
một nụ cười lạnh nhàn nhạt, hơi ngửa cằm lên
một chút, nói thầm với cái người đàn ông đầu
húi cua đứng ở bên cạnh: "Phế hai cái tay đi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK