Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1738: Chém giết!

"Anh cũng thực sự có tài đấy, nhưng anh
có thể giết một người, còn có thể giết được
bao nhiêu người nữa? Những người này tôi
còn có thể ngưng tụ được vô sốt"

Lúc này người đàn ông biết năng lực của
Trần Bình, lập tức cười chế nhạo rồi nói.

Trần Bình nghe thấy vậy liền nhíu mày, anh
là người không giỏi về mảng chiến thuật đông
người này, không ngờ hôm nay lại gặp phải.

Vốn dĩ vừa nãy khi anh giao chiến với
người sói đó tốn không ít thể lực, hiện tại đối
phó với đám người kia, tuy nói là không có vấn

đề gì lớn, nhưng vẫn khiến Trần Bình có chút
khó chịu.

"Hãy bớt nói linh tinh lại, hôm nay tôi nhất
định sẽ chém chết anh!”

Trần Bình lạnh nhạt nói, lập tức kiếm
Thương Long trong tay di chuyển, thanh kiếm
lập tức toản ra một luồng khí nóng, hướng vê
bốn phía mà quét tới.

Ngày lập tức, Trần Bình nhân cơ hội đám
người đó đang hỗn loạn, cầm theo kiếm
Thương Long hướng vê phía người đàn ông
kia mà lao đến, chỉ cần giết chết anh ta,
những người kia liền không tồn tại!

Mà người đàn ông này giống như đoán
trước được điều này từ lâu, những giọt nước
màu đen lơ lửng trên không trung bay xung

quanh tay anh ta, bắn về phía Trần Bình trong
giây tiếp theo.

Những giọt nước như hạt mưa này giống
như những viên đạn bình thường bay trong
không trung xé gió, nghe vô cùng chói tai, hơn
nữa số lượng cực kì nhiều, Trần Bình thấy vậy
vội vàng cần kiếm Thương Long lên ngăn cản.

Trong hơi thở gấp gáp, toàn thân Trần
Bình đều ướt sũng, tuy rằng thân thể không bị
thương, nhưng quần áo đã bị xé toạc, so với
cái sàng thì không khác biệt gì lắm, khiến anh
vô cùng tức giận.

"Thân thể không tồi, đáng tiếc, vẫn là quá
yếu."

Lúc này người đàn ông thấy vậy liền nhíu
mày nhìn Trần Bình, quả nhiên anh vẫn không

có vấn đề gì, có chút kỳ quái, nhưng vẫn phải
giả vờ nói ra oai.

Sau đó, người đàn ông lần thứ hai vung
tay lên, từng giọt nước lại hiện lên, hơn nữa
nhiệt độ không khí trong nháy mắt liền giảm
xuống.

Giọt nước mưa trên tay anh ta toát ra chút
lạnh lo, không lâu sau đó, những giọt nước
mưa đều biến thành những tinh thể băng sắc
bén, dưới ánh mặt trời lóe lên tia sáng lạnh
chói mắt.

Thấy vậy, lông mày Trần Bình khẽ nhíu lại,
nhìn những thứ này anh có một tia cảm giác
bị uy hiếp, tuy rằng chỉ là một tia, nhưng một
chút như vậy đã làm cho anh phải kinh ngạc
rồi, sau khi đến nơi đây, những thứ làm cho
anh cảm thấy bản thân bị uy hiếp, thực sự rất ít.

"Anh tự xưng anh là người của hội viên,
thế anh rốt cuộc là ai? Thực lực của anh khá
tốt, nhưng tôi chưa từng nghe qua về danh
tính của anh."

Trần Bình lạnh giọng nói.

Không nói thêm lời nào nữa, thanh kiếm
Thương Long ở trong tay liền di chuyển, vào
giây tiếp theo liền rời xa khỏi tầm tay của anh,
nháy mắt, quanh thân thanh kiếm Thương
Long bùng lên những ngọn lửa, bay lên bầu
trời hóa thành ngọn lửa rồi lao vê phía đối
phương.



Sau đó người đàn ông thấy vậy cũng vung
tay lên, những tinh thể băng sắc nhọn trên bầu
trời mang theo hàn khí bay về phía Trần Bình,



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK