Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2644: Đoàn tụ

Trần Bình nhìn thấy bộ dáng cần thận dè dặt
của đối phương, nhịn không được nð nụ cười,
không phải chỉ là một tờ giấy thôi sao?

Thế mà cũng có thể làm cho đám người này
đam mê như vậy.

Anh cũng không nói thêm gì nữa, mà trực
tiếp đi về phía Tàng Bảo Lâu mới mờ.

Tàng Bảo Lâu hiện tại còn chưa chính thức
mỡ cửa, vẫn còn trong giai đoạn sửa sang.

Nặc Nhất cũng quyết định làm trò bịp bợm,
mới nên mới nháo ra động tĩnh lớn như vậy.

Trần Bình đi tới Tàng Bảo Lâu, thấy được
những phong cách trang hoàng quen thuộc, nhịn
không được cười lên, không hồ là tới từ xã hội
hiện đại, tất cả phong cách đều có vẻ vui tai vui
mắt như vậy.

Trần Bình không cố ý che giấu khí tức của
mình, lúc anh vừa tới cửa tiệm, Nặc Nhất đã cảm
nhận được.

Cô ta nhanh chóng dẫn một đám người xông

ra, mừng rỡ như điên nhìn chằm chằm Trần Bình.

"Lão đại, anh cuối cùng cũng đến rồi, chúng
tôi đợi anh khá lâu rồi đó!"

Nặc Nhất có chút hưng phấn mỡ miệng nói,
vì có thể tới nơi này phát triển trước, bọn họ đều
là gấp rút toàn lực ứng phó, sắp tắt thờ đến nơi
rồi.

Đứng cạnh Nặc Nhất là một cậu nhóc có
chút non nớt.

"Nhóc Nãi Hoàng, cháu ở bên này phát triển
không tệ nha."

Trần Bình nhịn không được sờ sð đầu đối
phương.

Đứa trẻ này không có tên, sau khi đi theo
Trần Bình, được anh đặt cho cái tên Trần Nãi
Hoàng.

Tuy rằng mọi người đều cảm thấy cái tên
này có chút đáng yêu, nhưng mà đối phương đã
lớn rồi, cũng có tư cách lấy tên của chính mình.

Cho nên Trần Bình cũng không nói thêm gì,
chỉ gọi tên thân mật của đối phương.

Trần Nãi Hoàng nhịn không được lộ ra nụ
cưỡi xấu hồ.

"Không có, thực ra cháu cũng chỉ tùy tiện

phát triển một chút thôi, may mà có chị Nặc
Nhất, nếu không rất có khả năng đã bị người ta
tính kế rồi!"

Nói đến đây, trên mặt Trần Nãi Hoàng lộ ra
một tia vừa nghĩ đã sợ.

Nghe thấy lời này Trần Bình có chút nghi
hoặc, anh không rõ ràng lắm rốt cuộc là tình
huống gì.

Dựa theo thực lực của Trần Nãi Hoàng mà
nói, căn bản không thể gặp được bất kỳ tình
huống nguy hiểm nào mới đúng.

Nặc Nhất hơi trầm mặc một chút, cuối cùng
vẫn sắp xếp lại câu chữ một chút, đem tất cả mọi
chuyện nói ra.

"Lúc chúng tôi đến đây vẫn luôn tìm vị trí
của Nãi Hoàng, nhưng mà dựa theo phương
pháp giao hẹn trước đó của chúng ta, chúng tôi
vẫn không thề tìm thấy Nãi Hoàng đâu cả."

"Sau đó chúng tôi tìm được tung tích của
Nãi Hoàng ở trong tầng hầm của một khách
điểm, nhưng mà không được bao lâu, khách
điếm này cũng biến mất biệt tích, cho nên sau
đó rốt cuộc là tình huống gì, đến bây giờ cũng
không tra ra được!"

Nói xong, Nặc Nhất có chút khẩn trương

nhìn Trần Bình một cái.

"Tôi cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ."

Trần Bình gật gật đầu, anh cũng cảm thấy
như thế.

"Lúc trước bắt cháu đi là mấy tên vô cùng lợi
hại, vốn dĩ cháu có thể đối phó bọn họ, nhưng
không nghĩ tới bọn họ vậy mà lại sử dụng ám
chiêu, cháu lập tức có chút không đánh lại được
nhiều người như vậy, liền bị mang đi!"

Trần Nãi Hoàng có chút áy náy, cảm thấy
mình mang tới phiền phức cho mọi người.

Thạch Thiệu Thần bên cạnh cũng nhíu mày,
giúp Nãi Hoàng mắng đám người đó.

"Đám người quả thật là có hành vi mưu tính
trước! Nếu không phải chị Nặc Nhất bên này
nắm giữ một chút bí phương tìm người, chúng tôi
khẳng định không có cách nào tìm thấy Nãi
Hoàng!" Sau khi nói xong, Thạch Thiệu Thần
thậm chí còn giận giữ đập đập bàn.

"Chuyện này tạm thời đừng nói ra, tôi tin
tường chân tướng chuyện này không lâu nữa sẽ
rõ ràng thôi."



Trần Bình luôn cảm thấy chuyện này có chút
không đơn giản, sau lưng khẳng định cất giấu





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK