Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2611: Ép bán

Đối mặt với một kẻ có được tương lai tốt
nhưng lại không biết trân quý, Sư Chấn Thiên
cảm thấy rất tiếc nuối.

Nếu như đối phương đã nguyện ý muốn
chết, như vậy Sư Chấn Thiên sẽ không từ chối.

“Ranh con, tôi nói cho cậu biết, ở chỗ chúng
tôi, chúng tôi có quyền quy định sẽ bán đan
dược như thế nào, cậu đừng có mà càn rỡ, làm
loạn ð chỗ này!”

Thái
phách lối, vốn dĩ anh ta chính là nhìn tên hề này
không vừa mắt.

của Sư Chấn Thiên cũng vô cùng

Hơn nữa đối phương vừa mới làm bị thương
đám người Thạch Thiệu Thần, từ trước đến nay,
mấy anh em này luôn là người vô cùng thành
thật, anh ta rất chán ghét loại tên hề hung hăng
càn quấy này.

Đoán chừng ngay cả chính bản thân Tỳ Hưu
cũng không nghĩ ra, bời vì bản thân mình xấu xí
mà bị người ta oán hận như thế.

Tỳ Hưu cơ bản không muốn dây dưa dài
dòng gì với đối phương, theo như anh ta thấy,
viên đan dược này chắc chắn phải là của mình.

“Bớt nói nhảm đi! Ông đây có tiền, chỉ hỏi
anh một câu, đan dược này có bán hay không!”
Anh ta rất nghiêm túc mỡ miệng, rất có dáng vẻ
muốn trực tiếp đi lên cướp.

Nhìn thấy dáng vẻ ngang ngược đó của đối
phương, Trần Bình không kìm lòng được cười
khẩy một tiếng.

Anh liếc mắt ra hiệu cho Sư Chấn Thiên, nếu
như đối phương thật sự dám làm ra loại chuyện
đó, vậy thì hôm nay, nơi này chính là chỗ táng
thân của anh ta.

Sư Chấn Thiên rất đồng ý với suy nghĩ của
Trần Bình, tuy hai người chỉ đơn giản giao lưu,
chẳng qua Sư Chấn Thiên đã rất hiểu trong lòng
Trần Bình nghĩ gì.

Quả nhiên trong đầu thằng cha này không
nghĩ đến chuyện tốt.

Sau khi Sư Chấn Thiên từ chối, Tỳ Hưu trực
tiếp vươn tay ra hướng về phía đan dược.

Nếu như đối phương đã không muốn lấy
tiền, vậy thì anh ta sẽ trực tiếp dùng phương

pháp cướp đoạt.

“Các người đừng có mà rượu mời không
uống lại chỉ thích uống rượu phạt." Tỳ Hưu không
nói hai lời, anh ta dứt khoát ra tay, muốn nắm lấy
đan dược trong tay.

Ngay tại lúc anh ta cho rằng mình đã nắm
chắc thắng lợi trong tay, không nghĩ đến lại đột
nhiên túm phải tay của Sư Chấn Thiên.

Quan trọng hơn là trong tay đối phương thế
mà có một đôi bít tất.

Nói một cách chính xác thì hiện tại chính
mình đang nắm đôi bít tất trong tay đối phương.

Nhìn thấy cảnh này, Tỳ Hưu cũng cảm thấy
nhục nhã, trong nháy mắt anh ta vung tay lên, có
chút ghét bỏ vung tay trên không trung một lúc,
vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ nhìn đối phương.

“Anh là biến thái à?“ Tỳ Hưu thật đúng là
không nghĩ tới, thằng cha này thế mà dùng bít
tất để ứng đối.

Trên mặt của anh ta mang theo vẻ xoắn
xuýt, trong lòng đang tự hỏi, rốt cuộc nên xử lý
đối phương như thế nào đây.

Trải qua lần giao thủ vừa rồi, anh ta có thể
đoán ra được thực lực của Sư Chấn Thiên.

Sư Chấn Thiên trước mắt này là người cường
đại nhất mà anh ta từng gặp.

Thực lực của thằng cha này tương xứng với
mình, thậm chí anh ta còn không có lòng tin có
thể đánh bại Sư Chấn Thiên.

Không nghĩ đến ở một nơi cằn cỗi như thành
Nhật Nguyệt, thế mà lại xuất hiện một cao thủ
như thế.

Chẳng qua anh ta nhanh chóng nghĩ thông
suốt, Tàng Bảo Lâu bán ra đan dược trân quý
như thế, nhất định sẽ phái cao thủ đến tọa trấn.

Cho nên hiền nhiên Sư Chấn Thiên chính là
người bảo vệ đan dược kia.

“Nếu như các người không bán viên đan
dược kia, dù sao anh cũng phải nói cho tôi biết
nguyên nhân chứ?” Nhìn thấy thực lực của đối
phương cường đại như thế, Tỳ Hưu cũng quyết
định nói chuyện một cách cần thận.

Anh ta đứng ở bên cạnh, hơi nghi hoặc hỏi.

Nếu như đối phương không đưa ra một lời
giải thích hợp lý, anh ta sẽ không tùy tiện rời đỉ.

Nặc Nhất nghe được câu này thì bất đắc dĩ
nhún vai.



Rõ ràng cô ta đã giải thích qua, chỉ là thằng





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK