Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2626: Ăn thịt đồng loại

Sau khi Trần Bình trở về phòng, anh đã lôi
những món ăn này ra tiến hành nghiệm chứng
nhiều lần, cứ cảm thấy những loại thịt này có
chút không được bình thường cho lắm. Nhưng
anh thật sự không có cách nào đoán ra được đây
là thịt gì chỉ dựa vào những món ăn đã được chế
biến xong. Trừ khi ăn một miếng thì anh mới có
thể cảm nhận đại khái được đó là loại động vật
nào.

Rơi vào đường cùng, Trần Bình quay trở về
thế giới hiện thực một chút.

Tuy rằng anh không có cách nào đoán ra
được thông qua cảm quan của mình, nhưng
trong thế giới hiện thực lại có sự tồn tại của đủ
loại khoa học kỹ thuật.

Anh trực tiếp ném những miếng thịt đó cho
Gia Cát Thanh Phong, kêu anh ta đi tìm cơ quan
thẩm định để xem nó rốt cuộc là thứ gì. Còn
chưa đợi anh ta phản ứng lại, Trần Bình lại biến

mất một lần nữa trước mắt anh ta.

Nhìn miếng thịt mà anh ném cho mình, Gia
Cát Thanh Phong không nhịn được mà ngửi một
cái.

“Trời đất ơi, thứ này cũng thơm quá đi thôi!”

Trần Bình đưa toàn bộ số thịt mà hai người
bọn họ thu thập được cho Gia Cát Thanh Phong,
mà anh ta cũng nhanh chóng tìm đĩa đề đựng.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng anh ta vẫn dự định đi
tìm cái túi đề đựng.

Ngay khi anh ta đi tìm túi để đựng thịt chất
trên đĩa, thì một bóng người lén lút đột nhập vào
trong biệt thự. Anh ta dán sát lên vách tường,
nhanh chóng lèn vào trong biệt thự.

Nhìn thấy biệt thự náo nhiệt lạ thường, trên
gương mặt của người đàn ông này lộ ra nụ cười
xán lạn.

“Bà cô đó nói không sai, quả nhiên cảm
miếng lệnh bài đó thì có thể tự do tiến vào trong
biệt thự”

Anh ta cười tủm tỉm bước vào trong.

Biệt thự này cũng không phải dành cho đám
trẻ con ð, ngày thường mọi người đều tu hành
hoặc dạy lũ trẻ tu hành, hoàn toàn không có thời

gian dư thừa đề nghỉ ngơi bên trong biệt thự.

Khi anh ta tiến vào biệt thự, nơi đây không
một bóng người, vô cùng yên tĩnh. Vừa vào cửa,
anh ta đã nhìn thấy một đĩa thịt thơm phưng
phức đặt trên bàn đó.

Không thể không nói, đĩa thịt này thoạt nhìn
có đủ cả sắc lẫn vị, nếu không phải hai người
Trần Bình và Sư Chấn Thiên luôn luôn đề phòng,
thì thực sự đã trực tiếp ăn chúng luôn rồi.

Người đàn ông này hồ hời dùng tay bốc một
miếng thịt, nhét vào trong miệng.

“Ngon quá! Ngon quá!”

Anh ta không ngừng cảm thán, thịt vẫn còn
nóng nổi, cắn một miếng còn có thể chảy ra
nước. Mùi vị này, cảm giác này, khiến anh ta
không nhịn được mà muốn ăn thêm một miếng.

Nhìn thịt trong đĩa, anh ta rối rắm một lúc,
cuối cùng vẫn không ra tay. Nếu tiếp tục ăn thì
chuyện anh ta lẻn vào trong biệt thự sẽ bị người
phát hiện ra mất.

Người đàn ông này lau miệng, rồi chuồn
thằng đi mất.

Mà lúc này, Gia Cát Thanh Phong cũng
mang một cái túi đi tới, anh ta cũng không hề có

một chút suy nghĩ phòng bị nào, ở trong biệt thự
anh ta vô cùng thả lỏng. Dù sao anh ta cũng
tuyệt đối không ngờ sẽ có người đột nhiên lẻn
vào trong này.

Theo quan điềm của anh ta, biệt thự này là
một nơi cực kỳ an toàn, không có bất cứ nơi nào
có thể an toàn và ấm áp giống như nơi này hết.

“Có phải đĩa thịt hơi vơi đi rồi không nhỉ?"
Gia Cát Thanh Phong cúi đầu, nhìn với vẻ có hơi
nghỉ ngờ.

Anh ta cũng không đếm xem rốt cuộc có
bao nhiêu miếng thịt, nhưng nói tóm lại, cứ cảm
thấy số lượng thịt có hơi không đúng. Thế nhưng
anh ta cũng không để ý cho lắm, dù sao những
miếng thịt này cũng chỉ là đưa đi kiểm tra mà
thôi, không thể ăn được. Trần Bình đã liên tục
nhấn mạnh, tuyệt đối không thể ăn thứ này
được. Nếu đã như vậy, anh ta cũng không có khả
năng xả thân vào chốn nguy hiểm đi thử miếng
thịt kỳ lạ này.



Nếu ngay cả Trần Bình cũng không nhìn ra
được đây là thịt gì, vậy miếng thịt này chắc chắn
có gì đó kỳ quái.

Gia Cát Thanh Phong nhanh chóng liên lạc
với một công ty chuyên làm giám định, rồi tranh





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK