Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2118: Thiên tài của Thiên Đình Thượng Cổ

"Dạ Ly, chuyện của hoàng tộc Bạch Hổ
anh thấy thế nào?”

Người đàn ông mặc đồ trắng nhẹ mỉm
cười, mang lại cho người khác cảm giác say
mê, nếu có phụ nữ ở đây chắc chắn sẽ xấu hổ
đỏ mặt.

Dạ Ly chính là người đàn ông áo lam, nghe
thấy người đàn ông mặc đồ trắng nói vậy chỉ
cười một tiếng.

"Không phải chỉ là mấy tên thiên kiêu vừa
hồi phục, ÿ vào sau lưng có thân thú Bạch thị

nên làm xằng làm bậy thôi à. Dù Âu Dương
Lệnh hơi vô dụng, nhưng chung quy vẫn có
ánh mắt và lề lối, nhưng mấy tên nhóc đó
chưa chắc đã thể. Nhưng nói đi cũng phải nói
lại, chuyện này có thể sẽ trở thành mồi dẫn
hỏa, làm nổ toàn bộ đại lục Sao Băng."

Người đàn ông mặc đồ trắng nhíu mày.

"Ồ? Cậu chắc chắn sao?"

Dạ Ly nghe vậy, quay đầu nhìn người đàn
ông mặc đồ trắng, chợt khẽ cười lắc đầu một
cái.

"Không phải chắc chắn mà là vô cùng
chắc chắn. Mấy thiên kiêu vừa bình phục này,
dù có huyết mạch với hoàng tộc và gia tộc,
nhưng ngoài những yêu nghiệt đứng đầu đó,
những thứ khác sẽ bị người khinh thường.

Những người này tất nhiên sẽ không thành
thật như vậy. Hoàng tộc Bạch Hổ có thể làm
ra chuyện như vậy, bọn họ có rất nhiều người
không biết nội tình. Đến lúc đó, những tên kia
tất nhiên sẽ khởi nghĩa, đại lục hỗn loạn cũng
là bình thường. Bạch Vân, chuyện đơn giản
như vậy, cậu không nhìn ra được sao?"
Bạch Vân nghe vậy liên cười, nói: 'Vậy hai
ta phải làm sao? Phản thiên đình Thượng Cổ?"
Khóe miệng Dạ Ly giật giật, phản thiên
đình Thượng Cổ ư?

Đùa gì thế !

Thiên đình Thượng Cổ và những hoàng
tộc, gia tộc đó giống nhau làm sao được,
những hoàng tộc đó đều có huyết mạch, có
thật sự xuất hiện vấn đề, sẽ không có khả

năng họ lại chém giết huyết mạch nhà mình,
nhiều nhất cũng chỉ phế bỏ thôi.

Nhưng thiên đình Thượng Cổ không có
huyết mạch. Họ đều là thiên tài mà thiên đình
Thượng Cổ đào tạo ngày trước. Nếu họ dám
làm phản, rất có thể thiên đình Thượng Cổ sẽ
trực tiếp giết bọn họ, cơ hội đông sơn tái khởi
cũng không có.

"Được rồi, Bạch Vân, đừng làm rộn,
chuyện này không thể nào."

Dạ Ly lắc đầu một cái, đôi mắt lộ vẻ tiếc
nuối ưu tư, Dạ Ly cũng không nguyện ý bị thiên
đình Thượng Cổ nắm trong tay, cho dù đối
phương cho họ đầy đủ tài nguyên để tu luyện.

Họ là thiên kiêu, đến khi lớn lên, có thể tự
ngăn cản, thậm chí khai sáng thế lực, bây giờ

bị quản chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Bạch Vân nghe vậy nhưng lại lắc đầu một
cái. Khuôn mặt đang cười bỗng bình tĩnh lại.

"Tôi định phản thiên đình Thượng Cổ.
Nhưng không phải bây giờ."

Dạ Ly nghe vậy, ngạc nhiên nhìn về phía
Bạch Vân. Thấy hai mắt và vẻ mặt đổi phương
tràn đầy vẻ kiên định.

Dạ Ly lập tức hiểu rõ, Bạch Vân đang
nghiêm túc.

Sự phát hiện này khiến Dạ Ly trâm mặc,
ánh mát lóe lên. Một lát sau, quay đầu nhìn về
phía Bạch Vân.

"Cậu nghĩ thế nào?”



Bạch Vân cười một tiếng, nói: "Mấy ngày



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK