Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2232: Bạn cũ

Không ngờ, chỉ trong chớp mắt mà con
gái người ta đã lớn như vậy rồi.

Ngay lúc Trần Bình đang có chút cảm
thán, muốn đưa cho đối phương một khoản
tiên làm phí sinh hoạt, thì phía sau đột nhiên
vang lên giọng nói của mấy tay anh chị.

“Chà, sao hôm nay không mở cửa thế? Đã
chuẩn bị xong phí bảo kê chưa? Đừng có trốn
trong phòng giả chết với ông đây, tháng này vì
các người giao phí bảo kê chậm, cho nên nhất
định phải giao gấp đôi cho tôi, mười bảy triệu
rưỡi!”

Sau khi những ngôi nhà đang mở cửa ở
xung quanh nghe thấy những lời này của tay
anh chị này xong, thì lập tức đóng chặt cửa,
chỉ sợ sẽ dính phải phiên phức. Còn người qua
đường cũng nhanh chóng chạy biến mất, lo
mình sẽ đột nhiên bị đám dân xã hội này ấn
vào tường đòi tiền.

Bọn họ đều là những người nghèo sống ở
khu ổ chuột, làm sao có tiền giao phí bảo kê
cho những tay anh chị này được chứ?

Mới đầu, bọn họ còn liên hệ với cán bộ
cảnh sát, nhưng đám người này nhiêu lần ra
vào sở cảnh sát, chỉ bị giam một khoảng thời
gian, nhưng ra ngoài lại làm như không có
việc gì, mà càng lúc càng táo tợn tìm người tố
cáo hơn.

Cho đến sau này, tất cả mọi người đều từ

bỏ, bọn họ hiểu rõ, không có người nào có thể
ngăn cản được đám dân xã hội này.

Những người bán hàng rong bày sạp ở
chợ đêm dưới tầng, mỗi một người đều phải
ngoan ngoãn giao tiền, chỉ sợ sẽ đắc tội với
bọn họ.

Vốn dĩ mở một quán xá nhỏ đã rất vất vả
rồi, nếu còn đắc tội với đám lão đại này nữa,
vậy cửa tiệm chắc chắn sẽ không thể mở nổi,
thậm chí còn có thể bị đuổi ra khỏi khu ổ
chuột. Nếu những người nghèo khó như bọn
họ không ở nơi này thì còn có thể đi đâu được
nữa.

Trước kia, mỗi tháng, Vương Giai Oánh
đều giao nộp phí bảo kê đúng hạn. Nhưng
tháng này, vì cha xảy ra chuyện, cô ấy đã tốn
rất nhiều tiền để thuê người đi tìm tung tích

của cha, bởi vậy kinh tế lập tức có chút không
thể xoay sở được, cho nên mới chậm trễ vài
ngày.

Mẹ vì biết được tin tức cha qua đời, mà
cũng tức đến mức nhập viện. Ngày nào cũng
phải tiêu một số tiền lớn. Trọng trách này quá
nặng, khiến Vương Giai Oánh trong nháy mắt
cảm thấy thật khó thở.

Mắt thấy mấy người vạm vỡ này sắp xông
vào, cô ấy nhìn về phía Trần Bình với ánh mắt
xin lỗi.



“Lão đại Chu, anh cũng biết gân đây trong
nhà tôi xảy ra chút chuyện. Bây giờ điêu kiện
kinh tế của nhà tôi cũng không tốt, có thể thư
thả cho tôi thêm vài ngày nữa được không?
Hôm nay tôi sẽ ra ngoài mở quán kiếm tiên!”
Vương Giai Oánh đau khổ cầu xin.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK