Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2457: Đan dược biến mất

Ngay khi Hà Đức Trạch và Vân Trung Thiên
còn đang vô cùng sốt ruột, lúc này, Lưu Chi Hoa
đã bỏ chạy lại nð nụ cười.

Mặc dù Lưu Chi Hoa không ra tay, nhưng
ông ta có một loại thuật đánh tráo cực kỳ lợi hại.

Thủ đoạn của ông ta thật sự rất lợi hại.

Dù ð dưới mí mắt của Vân Trung Thiên cũng
có thể thành công trộm vật về được.

Lưu Chi Hoa cần thận cầm viên đan dược kia
bỏ vào cái hộp mà mình đã sớm chuẩn bị trước.

Từ trước đến nay người như Đan Tông bọn
họ luôn có cách bảo quản đan dược của riêng
mình.

Bây giờ ông ta phải trỡ lại môn phái báo cáo.

Ông ta muốn cho các trường lão trong môn
phái biết, trên thế giới có loại thuốc thần kỳ như
vậy.

Tốc độ của Lưu Chi Hoa không chậm, vì đề

phòng tên yêu thú Vân Trung Thiên kia nên ông
ta chạy thẳng một đường, cuối cùng cũng đến
được môn phái.

Khi ông ta dùng thuật độn thổ đề trở lại môn
phái thì đúng lúc tất cả các trường lão của môn
phái đang uống trà với tông chủ.

Mọi người nhìn thấy dáng vẻ đầu đầy bụi đất
của vị đại sư huynh kia thì trong nháy mắt, sắc
mặt của bọn họ đều thay đổi.

“Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, ờ bên
ngoài thì phải chú ý đến hình tượng của mình,
cậu là đại sư huynh của Đan Tông, cho dù ở nơi
nào cũng sẽ đại diện cho Đan Tông chúng tai”

Trên gương mặt của đại trường lão tràn đầy
lửa giận.

Lưu Chỉ Hoa đúng là đệ tử thân truyền của
ông ta.

Nhìn thấy đệ tử bình thường cực kỳ nho nhã
ngoan ngoãn của mình biến thành cái vẻ này,
trong lòng ông ta vô cùng phẫn nộ.

Tông chủ cũng cảm thấy Lưu Chi Hoa làm
vậy có chút không ổn.

“Đan Tông của chúng ta quan trọng nhất là
hình tượng, có hình tượng tốt đẹp mới có thể nói

chuyện làm ăn với người ngoài, đúng không?”

Tông chủ nói với vẻ đường đường chính
chính, lúc này bọn họ còn đang thảo luận việc có
nên tăng giá đan dược của Đan Tông lên gấp bội
không.

Lưu Chi Hoa nghe thấy mọi người chỉ trích
mình, trong lòng ông ta cảm thấy hơi uất ức.

“Các vị trưởng lão và tông chủ, tôi phải chạy
trối chết cả đường để trở về tông môn”

“Mọi người nhìn xem tôi đã chiếm được thứ
tốt gì!"

Lưu Chi Hoa trực tiếp dâng viên đan dược
kia ra bằng cả hai tay, ông ta tin rằng khi nhóm
người tông chủ nhìn thấy viên đan dược này thì
sẽ thay đổi thái độ của với mình.

Nghe thấy vậy, tông chủ phất tay, cái hộp đó
lập tức xuất hiện trên tay ông ta.

Ông ta mờ cái hộp ra theo bản năng, phát
hiện bên trong là một viên đan dược tròn vo.

Thấy viên đan dược kia, vẻ mặt ông ta cũng
không thay đổi quá nhiều.

"Cũng chỉ là một viên đan dược mà thôi,
ngay cả dược lực cũng không có, có lẽ chỉ là một
viên kẹo bình thường thôi!”







Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK