Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 856: Blackcard đặc biệt của Trần thị

“Ha ha ha!” Đinh Hằng bỗng cười vang.

Tên Trần Bình này nói anh ta nhiều tiên
hơn anh, mà lại còn là nhiều đến độ khiến anh
không tưởng tượng được. Thật nực cười.

“Này này, anh bạn, có phải sáng nay anh
ra cửa sau đó đập đầu vào cửa phải không,
anh không bị làm sao chứ? Sao lại có thể nói
ra những câu nực cười như thế chứ?” Đinh
Hằng chế nhạo Trần Bình.

Ninh Văn Thiến đứng cạnh đó cũng cười
nắc nẻ, cả người rung lên vì cười, chống nạnh

nói: “Ôi, Trần Bình, tôi thật sự phục anh luôn
đấy. Anh đúng là loại cực phẩm của cực
phẩm, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy ai
đã còn lại sĩ diện hão như anh luôn đấy? Anh
có biết kết quả của một tên ba hoa, thể hiện là gì không?”

Trân Bình lạnh lùng liếc cô ta một cái rồi
nói: “Tôi đã nói mua hết thì chäc chắn sẽ mua
bằng hết, không hề khoác lác.”

Đinh Hằng vừa cười vừa lắc đầu, giọng
đầy giễu cợt nói: “Được, vậy đi, anh đi tính tiền
đi, tôi sẽ đứng đây chống mắt lên xem, được
chưa? Nếu anh thật sự có thể thanh toán hết
chỗ này thì tôi sẽ lập tức lăn ra khỏi đây cho
anh xem, thế nào?”

Nhân viên trong cửa hàng lạnh lùng nhìn
Trần Bình một cái, cô ta sẽ không tin loại

người như Trần Bình sẽ có tiền để thanh toán,
nhìn là biết chỉ là một tên chẳng ra gì, chỉ biết
to mồm khoác lác chứ cũng chẳng ra sao, cô
ta ngay từ đầu đã không coi trọng Trân Bình rồi.

“Thưa anh, hôm nay cửa hàng chúng tôi
vừa kiểm kê hàng xong, tất cả quần áo trong
cửa hàng có giá trị là gân 5 tỷ đồng, tôi có thể
giảm giá cho anh, nếu anh lấy ra 5 triệu đồng
số trang phục này tôi sẽ bán cho anh, sao?
Đừng nói với tôi đến 5 triệu anh cũng không
bỏ ra nổi” Một người nhân viên trong cửa
hàng nói bằng giọng đầy châm biếm.

Trần Bình nghe cô ta nói vậy cũng không
giận, trái lại còn nở nụ cười nhàn nhạt: “Cô
bán hay không bán cũng không liên quan,
đúng là tôi sẽ mua quần áo ở đây nhưng

không phải thông qua cô. Hôm nay tôi mua
tất cả đồ trong cửa hàng này nhưng công lao
tiếp viên môi giới tất cả là do cô bé nhân viên này.”

Trần Bình nói xong chỉ vào một cô bé
nhân viên trẻ tuổi đứng cạnh đó, cô bé này
nhìn qua thì có vẻ mới vào làm ở đây nhưng
thái độ phục vụ rất tốt, từ khi anh và Giang
Uyển tới thử quần áo thì cô bé luôn theo sát
phục vụ theo những yêu cầu của anh và Giang
Uyển, lại rất lễ phép, từ đầu đến cuối lại không
nói thừa một câu nào.

Nhưng mà, từ ánh mắt của cô bé thì có vẻ
cô ấy rất sợ cái người nhân viên phách lối, lắm lời bên kia.

“Được, tất cả đều là của cô ta đấy, ta cũng
chẳng thèm.” Nhân viên phách lối kia đầy

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK