Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2285: Hóa ra là thiếu gia chủ

Toàn bộ hành trình bọn họ không phát ra
âm thanh gì, chỉ sợ trêu chọc vị đại gia này.

Trần Bình bảo Gia Cát Thanh Phong canh
giữ ở cửa, anh tiện tay đóng cửa phòng rách
nát vào, im lặng nhìn Đông Phương Quy Đồ tự
biên tự diễn.

Một mình anh ta ồn ào ở bên cạnh rất lâu,
vẫn không có ai trả lời, không khỏi hơi nổi giận.

“Các người đều câm điếc cả sao? Ông đây
nói với mấy người nhiều như vậy, ngay cả rắm
cũng không phóng một cái?”

Nghe thấy thế, Trần Bình không nhịn được

cười mỉa.

Đương nhiên là Đông Phương Quy Đồ
nghe thấy tiếng cười mỉa này, anh ta không
nghĩ tới vậy mà trong phòng mình có tiếng
đàn ông.

Lần này anh ta sợ tới mức vội lấy tất chân
trên đầu ra.

“Anh là ai?”

Đông Phương Quy Đồ không nghĩ tới sẽ có
một người đàn ông dùng vẻ mặt tàn nhẫn như
vậy nhìn chăm chằm mình, không khỏi bị dọa
nhảy dựng lên, trực tiếp đặt mông ngồi trên
đất, hai chân như nhũn ra.

Anh ta có chút chưa hoàn hồn nhìn Trần
Bình, trong mắt xuất hiện sợ hãi.

Đối phương có thể thân không biết quỷ
không hay tiến vào phòng mình, vậy thì thật
sự có chút bản lĩnh.

“Người đâu, nhanh tới cứu mạng!"

Anh ta vội vàng la lên về phía cửa, nhưng
văn phòng này trải qua sửa sang đặc biệt,
người ngoài cửa căn bản không nghe thấy bất
cứ âm thanh nào.

Hôm nay cho dù Đông Phương Quy Đồ
gào thét khàn giọng, cũng sẽ không có người
tới cứu anh ta.

Nhìn bộ dạng lạnh lùng của Trần Bình, anh
ta không khỏi cảm thấy có chút không chịu
nổi.

Vừa rồi anh ta đang chơi trò chơi bịt mắt
nên không thấy gì, lúc này trên người không

có một sợi chỉ, nhìn vô cùng chật vật.

Anh ta chưa bao giờ trần truông bị một
người đàn ông nhìn chằm chằm như vậy!

Loại cảm giác này thật sự quá xấu hổ!

“Anh nhắm mắt vào cho tôi!”

Anh ta rất muốn mặc quân áo vào, nhưng
quần áo đã bị đám cô nàng sói chạy vội câm
luôn theo, hiện giờ trong văn phòng ngoài văn
kiện thì không còn gì khác.

“Ngày lành của anh đã đủ rồi, kế tiếp
chúng ta nói chuyện đứng đắn.”



Vẻ mặt Trần Bình tươi cười nhìn anh ta,
đôi mắt thường đảo qua vị trí khiến người ta
buồn nôn, trong mắt hiện lên chút trào phúng.

Rất nhỏ.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK