Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 709: Liễu Nam

Đến lúc này không ai dám giấu diếm nữa.

Người đàn ông bị đánh kia, đang nằm
dưới đất, đầu bê bết máu, rên rỉ và chỉ tay vê
phía sau.

Trần Bình nhìn theo và ra hiệu cho người
của mình.

“Cậu chủ Trần Bình, ở đây có một cánh
cửa!” Thuộc hạ hét lên.

Trần Bình còn chưa di chuyến, Giang Uyển
đã chạy tới.

Trần Bình vội vàng đuổi theo và sai người

mở cửa.

Khoảnh khắc cửa được mở ra, mọi người
ở hiện trường đêu kinh ngạc!

Bởi vì, đằng sau cánh cửa, là một căn
phòng rộng ba mươi bốn mươi mét vuông,
hàng chục cặp mắt ngây thơ và đáng thương
đang nhìn chằm chằm vào Trần Bình, Giang
Uyển và những người khác đang đứng ở cửa!

Đâu đang yếu đuổi, sợ hãi, hoảng loạn, sợ
hãi.

Trái tim mọi người chợt co thắt lại!

Mỗi đứa nhỏ đều mới chỉ hai ba tuổi, có
đứa mới sáu bảy tuổi, ăn mặc tả tơi.

Một số đi chân trần, trên bàn chân đầy vết
sẹo.

Nhìn thấy cảnh này, Giang Uyển rất đau
lòng, che miệng rơi nước mắt.

Các vệ sĩ đứng bên ngoài đều tức giận!

“Mẹ kiếp! Bọn thú vật này hóa ra là bọn
buôn người!”

“Chết tiệt! Tôi nhất định phải đánh chết
bọn chúng!”

Trong phút chốc, Mấy chục vệ sĩ quay đầu
lại, lao vào đánh nhóm buôn người một trận!

Trần Bình bất lực thở dài, đồng thời đỡ
Giang Uyển đi ra ngoài, bởi vì, trong này không
có Tiểu Mễ Lạp!

“Đưa những đứa trẻ này ra ngoài, mang
đến bệnh viện kiểm tra trước, sau đó liên hệ
với người trong cô nhi viện. Ngoài ra, lập tức

thông báo cho người tới đây xử lý sự việc.”

Trần Bình nói với ông Bạch, sau đó, anh
bước đến bên một người đàn ông bị đánh đập
vô cùng thê thảm, mang bức ảnh của Tiểu Mễ
Lạp trên điện thoại ra, và lạnh lùng hỏi anh ta:
“Cho anh một cơ hội. Anh đã từng nhìn thấy
cô bé này chưa?”

Cơ thể người này đang run rẩy, nhìn lướt
qua tấm ảnh lập tức gật đầu nói: “Thấy...tôi đã
thấy rồi, có phải chỉ cần tôi nói ra thì sẽ tha
cho tôi không.”

gã ta hiểu rằng sau khi sự việc bị phát
hiện, bọn họ chắc chắn sẽ phải chết!

Bọn buôn người, đều đáng chết!

Khóe mắt Trần Bình lạnh lẽo, tiến lên túm
lấy mái tóc vàng của người này, trầm giọng

nói: “Còn dám đưa ra điều kiện với tôi sao?!”

Tên tóc vàng này lập tức run sợi

Bởi vì sau khi nhìn thấy ánh mắt của Trần
Bình, gã ta đã run rẩy!

Ánh mắt ấy thật sự rất đáng sợi

Vào lúc đó, gã ta cảm thấy giống như
mình đã bước vào địa ngục!

“Tôi nói...tôi nói! Con gái của anh đã bị
bán đi, bị bán...sang Myanmar.” Người đàn
ông này nhanh chóng nói, ánh mắt tránh né,
sợ Trần Bình đánh mình.

Myanmar sao?

Nghe được những lời này, Trần Bình lập
tức bùng nổ !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK