Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2000: Tiến vào bí cảnh di tích!

"Người anh em, tôi tìm cậu mệt chết đi
được ấy. Thế nào, có rảnh uống một chén với
nhau không?"

Thái độ của Sở Các hiền hòa hơn rất nhiều.

Nếu như Cổ Thiên Đình có thể gom được
một hai người trong đám yêu nghiệt thân
thánh này thì chắc chắn sẽ là một chuyện tốt
với Cổ Thiên Đình.

Trần Bình không thể từ chối, đành gật đầu.

Hai người tìm một nơi vắng vẻ.

"Thần tướng Sở Các, nếu như ông muốn
đến đây thuyết phục cho Cổ Thiên Đình thì
thôi bỏ đi. Chắc mọi người cũng biết tính tình
sư phụ tôi rồi đó, nếu ông ấy mà nổi bão lên
thì chẳng còn gì nữa đâu."

Trần Bình nói thẳng trước khi uống rượu,
để Sở Các khỏi phải tranh thủ tốn nước miếng
ở đây làm gì.

Hơn nữa anh với Cổ Thiên Đình có mối thù
sống chết, nếu anh không che giãu gương mặt
của mình và bị Sở Các nhận ra thì nói không
chừng đã bị Cổ Thiên Đình đuổi giết rồi!

Sở Các lại dứt khoát gật đầu.

"Cậu cứ yên tâm, chắc chắn không nói
đến chuyện đó."

Sở Các lôi ra một miếng lệnh bài đeo bên

hông có phong cách cổ xưa đưa cho Trần
Bình.

"Bí cảnh Huyền Sóc cấm tất cả những thứ
khoa học kỹ thuật hiện đại, mọi người đều
phải dùng sức mạnh của bản thân mình để
giành lấy cơ hội. Thế nhưng có những nơi cậu
không nên bước vào, đó là Tội Đô. Người đi
vào đó chẳng một kẻ nào có thể thành công
sống sót quay về."

Dừng lại một chút ông ta lại nói: Đương
nhiên nếu như cậu không tin thì có thể tự tìm
hiểu đến cùng."

Trần Bình gật đầu: “Tôi nhớ rồi, thế nhưng
Tội Đô tức là sao? Tại sao lại nghe như có tội
vậy?

Sở Các nói: "Đó chính là nơi những kẻ

mang tội bị nhốt vào đó. Thôi không bàn tới
chuyện này nữa, miếng lệnh bài đó là lệnh bài
thế mạng, có thể đỡ cho cậu một mạng, xem
như Sở Các tặng riêng cho cậu."

Trần Bình không ngờ Sở Các lại hào
phóng với mình như thế.

Anh có nghe nói đến lệnh bài chết thay, đó
chính là thứ người viễn cổ tạo ra, không còn
nhiều ở thời bây giờ.

Dường như Sở Các biết Trần Bình đang
nghĩ gì nên bèn cười cười giải thích với Trần
Bình: "Đây là lệnh bài thế mạng Cổ Thiên Đình
phỏng theo, chỉ có thể đỡ mạng. Lệnh bài thời
viễn cổ có thể dùng lại nhiêu lần nhưng thứ
này thì chỉ dùng được một lần."

Trần Bình lấy nó ra nghiên cứ cẩn thận rồi

khẽ gật đầu.

Hai người nói đủ thứ chuyện trên đời,
uống rượu vui vẻ.

Hôm sau, ngoài di tích Huyền Sóc đã chật
kín người, đông như trẩy hội.

Tất cả những người đủ tư cách bước vài di
tích đều có tấm thẻ bài.

Nó được phân chia cấp bậc theo màu tư
chất bẩm sinh.

Tư chất tuyệt đỉnh: Màu đỏ.

Tư chất thượng thừa: Màu vàng.

Tư chất bình thường: Màu đen.

Tư chất kém: Màu trắng.

Một đám hơn ba ngàn người đứng trước

cửa bí cảnh chờ nó mở ra.

Bên hông Trần Bình là một tấm thẻ bài
màu đỏ, đứng cùng với bọn Tiêu Trạch, Phó
Vân Sơn, Quân Hạo và hơn năm mươi người
khác.

Không gian trước mặt xuất hiện nếp gấp,
nó bắt đầu giãn ra.

Di tích Huyền Sóc nhanh chóng hiện lên
trước mặt mọi người.

Bọn họ không còn quan tâm quá nhiều
điều nữa, ai cũng dùng sức mạnh của mình để
lao nhanh vào trong di tích.

Chuyện đầu tiên Trần Bình làm khi bước
vào di tích đó là mua một bảo vật có thể che
giấu gương mặt thật của mình, hóa thành một
tên mọt sách ốm yếu.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK