Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2182: Tập trung ở thành Bạch Đế

Bạch Vân biết rất rõ, nếu như anh ta giết
chết Trần Bình ở bên ngoài, nhất định sẽ có
người truyền tin cho Trần Tử Khanh.

Đến lúc đó chắc chắn Bạch Vân không
sống nổi, cho nên, anh ta chỉ có thể ra tay ở
bên trong.

Anh ta còn có thể trốn tránh trách nhiệm,
bảo đảm cho cái mạng của mình.

Dạ Ly nghe vậy, hơi nhíu mày, bất đắc dĩ
nói: "Anh chắc chắn phải ra tay sao?”

"Tôi luôn cảm thấy hình như ra tay không

tốt cho chúng ta lắm."

Bạch Vân trầm lặng khi nghe vậy, gió thổi
làm tung bay quần áo anh ta, bóng lưng có hơi
cô đơn.

Không biết qua bao lâu, Bạch Vân chỉ có
thể thở dài.

"Bị buộc bất đắc dĩ phải chọn thôi."

"Cổ Thiên Đình, nói cho cùng vẫn không
sánh bằng hoàng tộc."

"Đến lúc đó rồi nói."

Nói đến đây, Bạch Vân cười khổ lắc đầu,
xoay người rời đi.

Dạ Ly thấy thế cũng đành phải rời đi theo
Bạch Vân.

Phủ thành chủ của thành Quan Đế. Trong
sân nơi hoàng tộc Bạch Trạch ở.

Một ông già đang nhàn nhã uống trà với
đám người Hoa Tử Ngang.

Khuôn mặt Hoa Tử Ngang đầy ý cười, mở
miệng hỏi: "Ông cụ, cuộc sống của ông cũng
nhàn nhã thật đấy."

"Rất sinh động, ông không sợ hôm nay
thật sự xảy ra chuyện gì sao?"

Ông cụ kia nghe nói vậy, thờ ơ nói.

"Có thể xảy ra chuyện gì? Có ông ở đây."

"Chắc chắn tên đó không làm nên được
sóng gió gì.'

Hoa Tử Ngang nghe vậy lắc đầu bất đắc
dĩ.

Thật ra không chỉ có gia tộc họ Trần ẩn
giấu thực lực mà có rất nhiều hoàng tộc cũng
che giấu thực lực của mình.

Ví dụ như vị trước mắt Hoa Tử Ngang, ông
ta là một vị thánh nhân khác của hoàng tộc
Bạch Trạch, cảnh giới thánh nhân tâng chín!

Vì vậy có thể nói trong thành Quan Đế rất
an toàn, chỉ riêng thánh nhân tầng chín đã có
hai vị.

Lúc ma tông tới cũng không tìm hiểu tình
hình rõ ràng.

Suy nghĩ một chút cũng phải, dù sao bọn
họ chỉ có thể sống trong bóng tối, căn bản
không có cách nào tìm được quá nhiều tin tức.

"Ông cụ, vì sao ông không ngăn cản ông
Trần thả Vạn Vô Tà đi?" Hoa Tử Ngang lại lên
tiếng, có chút tò mò nhìn ông cụ kia.

Ông cụ nghe vậy thì liếc Hoa Tử Ngang
một cái. Sau đó uống một ngụm trà, vẻ mặt
thoải mái nhưng không có ý trả lời câu hỏi của
Hoa Tử Ngang.

Hoa Tử Ngang thấy vậy thì hơi lờ mờ,
không hiểu nổi rốt cuộc ông cụ có ý gì.

Suy nghĩ một cái, Hoa Tử Ngang nhịn
không được hỏi.

"Ông cụ, ông cũng sẽ không cảm thấy ma
tông nên tồn tại chứ?"

"Vì sao không nên tồn tại?" Ông cụ đặt
chén trà xuống, cười ha ha nhìn Hoa Tử
Ngang.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK