Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1700: Đỉnh tám sao

Nhìn thấy tốc độ của đối phương còn có
thể tăng lên, hai người lại va chạm vào nhau,
Trần Bình liên ném Bàng Hổ đang vác trên vai
xuống. Một trận chiến khó để tránh khỏi thế
này, Trần Bình liền quay người, hướng nắm
đấm được bao bọc bởi lửa đến người ở phía
sau lưng.

Thân hình của Trần Bình bay đến người ở
phía sau nhưng đòn công kích này chỉ làm tốc
độ của đối phương chậm lại vài bước. Trần
Bình cảm nhận được cơn đau từ cổ tay và
cánh tay truyền đến, anh than thở người này
quả thật rất khó đối phó. Trần Bình không thể

nào chống đỡ được nữa, anh lấy ra kiếm
Thương Long và mai rùa Huyền Vũ ra chuẩn bị
nghênh chiến.

Nhìn thấy Trần Bình lấy hai món bảo vật
ra, ánh mắt của đối phương liền sáng lêm: "Đồ
vật này không tồi, tôi nhận lấy vậy."

Trần Bình nâng chiếc khiên lên chắn lại sự
công kích của người đàn ông quỷ dị kia, nhìn
thấy cánh tay phía sau Trần Bình run lên sau
mỗi lần ngăn cản sự công kích của đối
phương, anh rất muốn nâng kiếm lên chém vê
phía đối phương nhưng tốc độ của anh ta quá
nhanh.

Nhìn thấy Trần Bình bị Thánh Tử của hội
Bái Nguyệt khống chế, đám người của hội Bái
Nguyệt liền đồng thanh hét lên: "Thánh Tử vô
địch! Thánh Tử vô địch!"

"Vẫn còn cách vô địch xa lắm."

Trước khi đòn tấn công của người đàn
ông kia chạm đến mai rùa, Trần Bình liên
nghiêng người, nắm đấm của người đàn ông
kia liên xuyên qua không khí. Mắt thấy thân
hình người đàn ông kia không đứng vững,
Trần Bình liên đâm kiếm vào phía xương sườn
của đối phương. Thanh kiếm cắm chặt vào
người đàn ông, người đàn ông kia kinh ngạc
quay đầu nhìn Trần Bình. Thanh kiếm chỉ đâm
sau khoảng hai đến ba centimet, phần đầu
kiếm vẫn chưa hoàn toàn đâm sau vào, điều
này nằm ngoài dự đoán của Trần Bình, cũng
nằm ngoài dự đoán của người đàn ông kia.

Trần Bình nghĩ cho dù có khó đối phó đến
đâu thì trúng một kiếm này làm sao có thể
không bị thương nặng được. Còn người đàn

ông kia nghĩ làm sao có thể có một người có
thể dễ dàng làm anh ta bị thương như vậy.

Người đàn ông nhếch mép cười nói:
"Nhiều năm như vậy, anh là người đầu tiên
làm tôi bị thương đấy." Người đàn ông nói
xong liền nhảy sang bên cạnh, tiếp tụ nói: "Anh
cũng có chút năng lực đấy, mau nói tên ra đây,
tôi không giết kẻ mà tôi không biết tên."

"Mặc Trì." Trần Bình cau mày nhìn vết
thương của người đàn ông đang dần lành lại.

"Đã nhớ rồi, tôi tên Phong Lưu Nguyệt, đợi
xuống đó đừng có quên đấy." Nói xong người
đàn ông kia liền một chân đạp đất một chân
giơ lên đá tới tấp.



Trần Bình lập tức vận khởi không gian
pháp tắc, cố gắng đỡ đòn trước khi đáp



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK