Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2599: Cứu người

“Cô gái này, cô có biện pháp gì ư?” Hiện tại
là lúc tuyệt vọng, Hám Thừa Phong chuyện gì
cũng có thể thử được, đồng thời cũng đã sớm
coi ngựa chết làm ngựa sống rồi.

Hiện tại ông ta chỉ ước gì có người nối dõi,
có thể cứu được con trai ông ta.

Nhà bọn họ cũng chỉ có một đứa con độc
đinh như thế, cho dù là gia tài bạc tỷ thì sao chứ,
cuối cùng vẫn không có người nào kế thừa.

Nếu như có thể nói, thậm chí Hám Thừa
Phong còn muốn đưa tất cả tài phú ra, chỉ cần
đổi lấy cơ hội chữa bệnh cho con trai của mình.

Nặc Nhất có chút tùy ý từ bên cạnh lấy ra
một viên đan dược, trực tiếp đưa cho đối
phương.

“B00 mai nguyên thạch."

Sau khi nói xong những lời này, cô ta trực
tiếp vươn tay đưa ra trước mặt đối phương.

Viên đan dược này có thể chữa khỏi bách
bệnh, cho dù là bệnh nặng gì thì đều có thể dễ
dàng hóa giải.

Trừ khi đối phương bị trúng nguyền rủa nào
đó, nếu không tuyệt đối có thể nhanh chóng khôi
phục lại bình thường.

Nặc Nhất cảm thấy chắc hẳn viên đan dược
kia rất thích hợp với đối phương.

Ngày thường viên đan dược này chính là một
sự tồn tại quý hiếm.

Nghe thấy những lời Nặc Nhất nói, trên mặt
Hám Thừa Phong cũng lộ ra biểu cảm nghỉ ngờ.

“Ý của cô là, bán viên đan dược này cho
tôi?"

Hám Thừa Phong xoắn xuýt một lúc lâu, rốt
cuộc cũng hiểu rõ ý tứ của đối phương.

Nặc Nhất khế gật đầu, vẻ mặt rất lạnh nhạt.

“Viên đan dược kia có thề chữa trị không ít
bệnh tật, ông có thể lấy về thử qua.”

Về phần công dụng của nó, Nặc Nhất cũng
không muốn nói quá nhiều.

Dùng người thì không nghỉ ngờ, mà đã nghi
ngờ thì không dùng, những người tới mua đan

dược nhất định đều phải tin tường mình.

Hám Thừa Phong chỉ cảm thấy Nặc Nhất
đang lừa người, sao trên thế giới này lại có loại
đan dược thần kỳ như thế được chứ?

Chẳng qua nề mặt lòng tốt của đối phương,
ông ta vẫn đưa tiền mua viên đan dược kia.

Cho dù nói gì thì nói cuối cùng cũng phải
mua về thử một chút, nếu như thật sự có hy vọng
thì sao?

Con trai của ông ta vốn không còn sống
được bao nhiêu lâu nữa, nếu như thứ này có thề
giúp thằng bé kéo dài tuổi thọ, đương nhiên là
không còn gì tốt hơn.

Đúng vào lúc này, một người đi săn vội vàng
chạy tới.

Phía sau anh ta còn có một đám người, bọn
họ ra sức khiêng một người đàn ông đi tới trước
Tàng Bảo Lâu.

Trần Bình cũng bị động tĩnh bên này hấp
dẫn, anh có chút hiếu kỳ đi tới, nhìn thoáng qua
tình hình ở nơi này.

Đám thợ săn nhìn thấy Trần Bình đột nhiên
xuất hiện, bọn họ lập tức trở nên vô cùng kích
động, cả đám vội vàng không ngừng dập đầu với

Trần Bình, cầu xin đối phương có thể cứu mạng.
“Ông chủ, cậu nhất định phải nghĩ cách đó."
“Trong lúc chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài,

người anh em của tôi bị mai phục, hiện tại trên

người trúng kịch độc, đã sắp không cứu được
nữa, cầu xin cậu nhanh nghĩ cách cứu anh ta đi!"

Tất cả mọi người đều đang điên cuồng khẩn
cầu Trần Bình, hy vọng có thể nhận được sự cứu
giúp của Trần Bình.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Hám Thừa Phong
cũng cảm thấy hơi nghỉ hoặc một chút.

Ông ta không hiều đám người này chạy đến
Tàng Bảo Lâu trước tiên làm gì.

Anh em của mình bị thương, không phải nên
đến y quán trước ư?

Vì sao lại chạy đến một cửa hàng nhỏ như
thế, chẳng lẽ bọn họ thật sự cảm thấy chỗ này
có thể cứu người được?



Tuy nói trong lòng Hám Thừa Phong cảm
thấy vô cùng nghỉ hoặc, thế nhưng ông ta cũng
không hỏi ra khỏi miệng mà chính là yên lặng
đứng một bên quan sát.

Ông ta cũng không phải thầy thuốc, đối với
tình huống của đám thợ săn, đương nhiên là bất





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK