Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2510: Cánh cửa không gian

Bạch Kim Ngân ngồi bên cạnh vừa nghe vừa
gật đầu. Anh ta chính là nghe thấy truyền thuyết
này cho nên mới lựa chọn tới đây xem xem.

Không ngờ ở đây chẳng có gì cả, thậm chí
anh ta còn bắt đầu nghỉ ngờ mọi thứ ở đây đều là
giả.

"Cho nên các người đã có ai tìm được bảo
bối chưa?" Trần Bình không kìm được mà nói một
câu trêu chọc, đương nhiên anh biết bảo bối mà
đối phương nói là cái gì, chắc chắn là thứ mà anh
tìm được.

Nếu như mình đã lấy được thì chắc chắn đối
phương chưa tìm được.

Hai người ở đây nghe Trần Bình nói như thế
thì lắc đầu với vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.

"Nếu như có thể tìm được thì tốt rồi, tôi cảm
giác mọi thứ đều là giả, chúng ta đã bị lừa. Sao
mà trên thế giới này có bảo bối vô địch được
chứ? Lại còn mở một không gian khác, đúng là

khoác lác mà." Phó Nhị Đại không kìm được
được mà nỡ một nụ cười lạnh lùng, vốn anh ta
không hề tin tường những thứ đó, bây giờ anh ta
lại càng có chút khó chịu.

Phó Nhị Đại thể trong lòng rằng đi về phải
bắt cái người tung tin đồn nhảm kia lại, dạy dỗ
một trận đề từ giờ về sau người đó không dám
khoác lác nữa.

Trần Bình quay đầu nhìn thoáng qua Bạch
Kim Ngân, cái người tên Phó Nhị Đại có chút
không đáng tin cậy, anh muốn nghe Bạch Kim
Ngân nói hơn.

Bạch Kim Ngân cũng lắc đầu một cách bất
đắc dĩ, anh ta cũng chẳng thu hoạch được gì.

Trần Bình nhìn thấy phản ứng của bọn họ thì
nỡ một nụ cười thản nhiên.

Anh trực tiếp nhún vai, tỏ vẻ mình không đề
chuyện này trong lòng.

"Rất rõ ràng đây chỉ là mánh lới làm ăn của
đám thương nhân mà thôi. Bọn họ cố ý làm vậy
để thúc đẩy nền kinh tế của đảo Tây Hải phát
triển." Trần Bình nói một cách rất bình tĩnh, như
là đang tạo cho chuyện này một lời giải thích
hoàn mỹ.

Bạch Kim Ngân và Phó Nhị Đại nghe thấy

thế thì không tự chủ được mà gật đầu, rất có thể
mọi chuyện đúng là như thể.

Nếu như không phải là do đám người làm ăn
cố ý làm thế thì nên giải thích như thế nào?

Bọn họ cũng không muốn thừa nhận mình
ngu xuẩn, nhẹ đạ cả tin.

Nhất là Phó Nhị Đại, thậm chí anh ta còn
cảm thấy Trần Bình nói như thế đã vạch trần tất
cả bí mật của đối phương.

Giờ phút này Phó Nhị Đại đang vô cùng hối
hận, nếu không phải anh ta không phát giác
được những bí mật này thì anh ta cũng sẽ không
dẫn người tới cái nơi chim cũng chẳng thèm j
này.

Không chỉ làm lãng phí một đống tiền mà
thậm chí còn làm mấy đi danh dự của mình.

"Mẹ nó, tới đây chơi một vòng suýt chút nữa
mấy cả mạng, biết thế không tới còn hơn."

Phó Nhị Đại dựa vào bên cạnh tiếp tục nghỉ
ngơi, anh ta biết rằng rất khó moi móc tin tức từ
trong miệng đối phương, đã như thế thì chẳng
bằng nghỉ ngơi sớm còn hơn.



Tất cả mọi người nhìn thấy phản ứng của
anh ta thì lựa chọn cười không nói.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK