Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 542: Đuổi nó ra khỏi nhà


Trần Bình cười khan mấy tiếng và nói:
"Không có đâu mà, sao anh giấu vợ chuyện gì
được chứ, nếu có thì anh sẽ bị sét đánh chết."
Giang Uyển nghe thấy thế thì lườm anh
một cái và nói: “Được rồi được rồi, anh đừng

thê bừa."

"Đúng rồi Trần Bình, anh định xử lý Tô
Tuyết Quân như thế nào?" Giang Uyển hỏi.

Cô không muốn biết chuyện quá khứ của
Tô Tuyết Quân.

Còn chuyện cô ta định làm thế nào, Giang
Uyển rất sẵn sàng đón nhận tất thảy.

Nhưng cô vẫn quan tâm đến ý kiến của
Trần Bình.

Trần Bình xoay người lại ngồi xuống,
chụm hai bàn tay lại, sau khi trâm mặc một
hồi lâu mới nói: “Thật ra thì anh vẫn chưa nghĩ
ra cách xử lý chuyện của anh và cô ta như thế
nào, đây đúng là một cái hố lớn mà. Cô ta
không sai, trước đây là anh đã phụ lòng cô ta,
anh định bù đắp cho cô ta."

Giang Uyển liếc nhìn sắc mặt u buồn của
Trần Bình, nói: "Chồng, anh biết thứ mà một
người phụ nữ không cần nhất là gì không?”

Trần Bình nghi hoặc quay lại nhìn Giang
Uyển, giờ anh mới phát hiện góc nghiêng của
cô rất đẹp.

"Cái gì?"

"Thứ một người phụ nữ không cần nhất
chính là bù đắp."

Giang Uyển nói, sau đó nghiêm túc nhìn
Trần Bình, nói tiếp: "Nếu như một người đàn
ông nói bù đắp giống anh thì cô gái đó sẽ
càng hận anh ta hơn. Bởi vì bây giờ anh bù
đắp được thì sao trước đây lại không làm thế?
Anh hiểu ý em không?”

Trần Bình nghe thấy Giang Uyển nói vậy
thì trầm mặc, cúi đầu nhìn mặt đất.

Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Trần Bình
ngồi thẳng dậy, vươn tay ôm cổ của Giang
Uyển và cười nói: "Vợ, cho dù thế nào thì anh
cũng chỉ yêu một mình em mà thôi."

Giang Uyển thoải mái dựa vào vai Trần
Bình, nhìn lên từng đám mây trên bầu trời và

nói: "Có lẽ nếu không có em, thì người tựa vào
anh giờ đây đã là cô ta.

Trần Bình nói: "Em đừng nghĩ nhiều như
thế, em là vợ của anh, sự thật này mãi mãi sẽ
không thay đổi."

Hai ngày sau.

Ở bệnh viện, Trần Bình đã sắp xếp không ít
người bảo vệ bốn phía phòng bệnh của Dương
Quế Lan.

Còn vê phần y tá lần trước - Trịnh Thái
cũng không nhắc tới nữa.

Giống như đã bốc hơi, mai danh ẩn tích.

Hôm nay tâm trạng của Dương Quế Lan
khá ổn, bởi vì con rể đã sắp xếp người ở ngoài
phòng bệnh, rất an toàn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK