Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2343: Sư Chấn Thiên nịnh hót

Nghe thấy lời nói của Trần Bình, trên gương
mặt của Sư Chấn Thiên cũng không có thêm biểu
cảm gì khác, gân như không hề cảm thấy hứng
thú với thứ được gọi là bí bảo này một chút nào.

“Nơi này có thứ gì thì tôi hoàn toàn không tò
mò. Thứ duy nhất mà tôi muốn có được chính là
con chim thối kia!” Anh ta mở miệng nói một cách
dữ tợn, chỉ hận không thể trực tiếp xé xác con
chim đó thành vạn mảnh.

Trân Bình nghe được lời này, không nhịn được
mà nở nụ cười, không ngờ thù hận giữa bọn họ lại
sâu như vậy.

“Không nhìn ra được anh lại ghét con chim
thối đó đến vậy đây, nhưng nơi này chắc chắn có

bí bảo hạng nhất hạng nhì, bằng không sao lại
sắp xếp thần thú tới bảo vệ bí bảo này cơ chứ?”
Trân Bình lạnh lùng mở miệng nói, anh dường
như đã nhìn thấu tất cả mọi chuyện.

“Thần thú bảo vệ bí bảo sao?”

Trong mắt của Sư Chấn Thiên lóe lên một tia
kinh ngạc.

“Ừm, chúng ta tạm thời đừng ra tay với nó,
nếu anh muốn thu phục con chim thối đó, vậy
cũng cân phải đợi đến khi chúng ta lấy được thứ
đó rồi lại nói sau”

Trân Bình dặn dò một câu, anh cũng sợ Sư
Chấn Thiên không kiêm chế được cơn giận trong
lòng mà trực tiếp đi báo thù rửa hận.

Nghe được lời này, anh ta gật đầu, không khỏi
thở phào nhẹ nhõm một hơi. Anh ta chỉ sợ Trân
Bình không bằng lòng đi gây sự với thần thú trong

truyền thuyết đó.

Anh ta cực kỳ hận con chim thối tha đó.

Trần Bình vốn còn định trêu đùa anh ta vài
câu, nhưng ngay khi anh quay đầu lại và nhìn thấy
hang động phủ đầy xương trắng khắp nơi kia,
trong nháy mắt đã không còn tâm trạng để trêu
đùa nữa. Trực giác của anh nói cho anh biết, nơi
này nhất định có nguy hiểm.

“Người kia ngược lại rất thú vị nhé, vậy mà lại
chọn nơi này để ở. Nếu là tôi, nơi này vừa thối vừa
buôn nôn, cũng chỉ có những thứ ăn xác chết mới
có thể sống được thôi. Theo tôi thì chúng ta đi
tìm thuộc hạ của cậu trước đi, rồi lại lòoanh quanh
ở nơi này”

Nhìn thấy xương trắng dày đặc ở nơi này, Sư
Chấn Thiên cũng cảm thấy có chút sợ hãi. Anh ta
cũng không muốn vô duyên vô cớ bỏ mạng mình
ở đây. Điều quan trọng hơn cả là nơi đây quả thực

quá mức đáng sợ, ai biết sẽ có thứ gì đang đợi
mình trong bóng tối chứ?

Nghe được lời nói của đối phương, lại nhìn
thấy bộ dáng vô cùng sợ hãi của anh ta, Trân Bình
không nhịn được mà cười lạnh trong lòng.

“Vậy mà anh còn tự xưng là vương giả yêu tộc
nữa cơ đấy, lá gan nhỏ như vậy, quả thực là làm
mất mặt yêu tộc các anh!”

Trần Bình trực tiếp lên tiếng chế nhạo đối
phương. Nghe được lời này, trên gương mặt của
Sư Chấn Thiên cũng lộ ra vẻ xấu hổ.

Quả thực anh ta có chút sợ hãi đấy.

“Khu khụ... thực ra tôi không có ý đó, ý của tôi
là...



Anh ta còn muốn nói, thì Trần Bình đã trực
tiếp duỗi tay kêu anh ta im lặng.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK