Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1988: Sức mạnh thật sự

Tính đến thời điểm này Trần Bình mới biết
người còn lại chính là Tiêu Trạch.

Người đoán quẻ, một quẻ là đủ để biết
họa hay phúc!

Trần Bình bỗng thấy hào hứng, nếu như
anh có thể thu phục được những người này thì
con đường tương lai anh đi sẽ dễ dàng hơn rất
nhiều rồi còn gì nữa?

Đương nhiên, Trần Bình cũng biết bản
thân anh không thể thường xuyên ỷ lại vào
bọn họ, thế nhưng điều này có thể giúp anh
tránh đi rất nhiêu phiên phức không đáng có,

thế là đủ rồi.

Bên kia, ánh sáng màu xanh lá sáng rực
rỡ bắt đầu trở nên dày đặc xung quanh người
Phó Vân Sơn, cảnh giới của anh ta cũng được
thể hiện ra, là cửu tinh sơ kì.

Không phải là bát tinh đỉnh phong!

Trần Bình lập tức hưng phấn hẳn lên, anh
biết mình đã nhặt được bảo bối rồi.

Một người tính quỷ, một cao thủ cửu tỉnh
sơ kỳ, nếu anh có thể thu phục và sử dụng
đúng đản thì hẳn là sau này anh sẽ đi cực kì
thoải mái trên con đường rộng thênh thang!

Ngoài kia, giọng nói Phó Vân Sơn khẽ
vang lên.

"Người ta thường nói rằng Phó Vân Sơn

chỉ đạt tới bát tinh đỉnh phong đã có được sức
mạnh của cao thủ cửu tinh, điều đó không
phải là giả."

"Nhưng đó là chiến tích của tôi vào ba
năm trước rồi, ba năm sau tôi đã đạt tới cảnh
giới cửu tinh sơ kỳ! Sức mạnh cũng thăng cấp
lên một bậc!"

"Tôi tin rằng hôm nay không ai có thể
ngăn mình lại được, tôi sẽ thay tông chủ
Thanh Vân Kiếm Tông đạt tới độ cao mà ông
ấy không thể vươn tới được và thậm chí là
một mức độ rất cao nữa kìal"

"Bây giờ cao thủ trong đại lục Sao Băng
này nhiêu như rơm như rạ, người người lần
lượt mạnh lên."

"Phó Vân Sơn này muốn chiếm lấy một

khoảng trời riêng trong thời buổi thịnh thế này,
thậm chí còn chiếm được khoảng lớn nhất!"

"Hôm nay anh ép tôi phải thể hiện sức
mạnh thật sự của mình ra thì tốt nhất nên tự
bảo vệ bản thân cho tốt!"

ANh ta vừa nói xong thì trên bầu trời đã có
sắc xanh khiến con người ta phải tròn mắt
nhìn, sau khi được bao trùm trong luông sáng
đó, dường như vết thương của anh ta cũng
khá lên rất nhiều.

Trên đó là rất nhiều cỏ dại bắt đầu mọc
lan tràn, vách tường, rêu xanh bám ở đó cũng
sáng hẳn lên.

Sau đó, kiếm khí sắc bén được dựng
thẳng, giọng nói Phó Vân Sơn cũng vang lên
cùng lúc.

"Phá trọc!"

Kiếm khí liêm tục hấp thu quy tắc lực hệ
Mộc từ bốn phương tám hướng khiến mũi
kiếm ngày càng sắc bén.

Trên bầu trời là ánh sáng xanh lóe lên
không ngừng, tầng tầng lớp hớp và dường như
đang muốn phá vỡ biển máu.

Phạm Dũng thấy thế lập tức đen mặt, bây
giờ gã mới phát hiện ra mình đã khinh thường
Phó Vân Sơn quá nhiêu.

Cùng lúc đó, tiếng bàn tán của mọi người
xung quanh cũng dần vang lên.

"Phó Vân Sơn này trâu bò thật đó!"

"Lại chả thế à, hình như năm nay cậu tta
mới hơn ba mươi thôi đúng không?"





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK