Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2625: Ba vị trưởng lão

Hơn nữa mỗi căn phòng lại lớn như thế, hai
người đàn ông bọn họ hoàn toàn có thề ở thoải
mái.

Cũng không biết rốt cuộc đối phương có ý
tứ gì, thế mà ép bọn họ tách ra.

Nhìn thấy đối phương có ý tốt, Trần Bình
cũng không tiện từ chối, nếu như đây là quy củ
trong thôn của bọn họ, như vậy trực tiếp tuân thủ
là được.

“Mọi thứ cần phải cần thận một chút, chúng
ta tách ra, anh nhất định phải duy trì tỉnh thần
tỉnh táo, hay là trước mắt anh tạm trờ về thế giới
hiện thực?”

Trần Bình ð bên cạnh, có chút không yên
lòng dặn dò Sư Chấn Thiên.

Thằng cha Sư Chấn Thiên nay có đôi khi rất
đáng tin, nhưng nhiều lúc lại như xe tuột xích,
tuy đều là một số chuyện nhỏ không đáng nhắc
đến, nhưng nói cho cùng anh không muốn xảy ra

bất kỳ sai lầm nào.

Nghe được Trần Bình nói như thế, Sư Chấn
Thiên lắc đầu, anh ta muốn đích thân khám phá
sự nghỉ ngờ này.

“Cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ luôn chú ý
cần thận, tuyệt đối sẽ không mang đến cho cậu
bất kỳ rắc rối nào."

Sư Chấn Thiên cũng biết ý tứ của Trần Bình,
cho nên liên tục bảo đảm.

Nhìn thấy dáng vẻ lời thể son sắt của đối
phương, Trần Bình cũng không nói gì thêm, trực
tiếp tán gẫu với thôn trường.

Thông qua một tiếng nói chuyện với nhau,
Trần Bình quả thực không phát hiện ra điểm khác
thường nào.

Nội dung nói chuyện của những người này
vô cùng bình thường, ngoại trừ đề tài có chút lỗi
thời thì Trần Bình cũng không cảm thấy có gì bất
ồn.

“Từ rất nhiều năm trước đây, chúng tôi đã đi
tới hòn đảo nhỏ này để sinh hoạt, trong thôn có
mấy vị trường lão, bọn họ chính là người nhận
được truyền thừa của hòn đảo nhỏ."

“Nếu có duyên, nói không chừng bọn họ sẽ

có thể ban thường cho cậu một ít gì đó đấy,
những thứ này đối với cậu mà nói là trăm lợi mà
không có một hại."

Mọi người ông một câu tôi một câu, đem
mấy vị trường lão kia biến thành nhân vật vô
cùng thần kỳ.

Những lời bọn họ nói cũng khiến Trần Bình
đại khái hiểu được về người may mắn sống sót
kia.

Sỡ dĩ đối phương có thể tăng cường thực lực
của bản thân trên diện rộng, phần lớn chính là
bởi vì nguyên nhân này, ông ta đi tới thôn Hoa
Đào, quen biết mấy trường lão, đối phương ban
cho ông ta thứ rất lợi hại, cho nên mới có thề
một đường đột nhiên tăng mạnh.

Chẳng qua sau đó Trần Bình thăm dò được,
đầu óc của thằng cha này có chút không được
quá bình thường, hình thức tác phong đều rất
quỷ dị, nhìn có vẻ không dễ ở chung.

Trần Bình suy đoán, có lẽ là do thiếu mất
một hồn phách còn chưa quay lại.

Ban ngày mấy vị trường lão kia đều ở trong
phòng nghiên cứu đủ loại tri thức, đến giờ ăn
cơm, bọn họ sẽ chủ động từ trong phòng đi ra
chào hỏi với mọi người.

Rất nhanh đám ngư dân kia cũng đã quay
trờ lại, mọi người kéo lưới mang theo rất nhiều
thứ, xem ra thu hoạch khá tốt.

Trần Bình cũng không chú ý đến đối phương
bắt thứ gì, nói tóm lại một số hải sản là được.

Lúc mọi người nhìn thấy trong thôn có hai
ngưỡi mới đến, tất cả bọn họ đều mừng rỡ không
thôi, mỗi người đều thể hiện ra vô cùng nhiệt
tình.

Bữa tiệc nhanh chóng được chuẩn bị xong,
tất cả mọi người đều nghiêm túc chờ các trường
lão xuất hiện.

Trong sự chờ mong của rất nhiều người, cuối
cùng cửa phòng của mấy vị trưởng lão cũng mờ
ra, ba người đàn ông lần lượt từ trong phòng
bước ra.

Rõ ràng mỗi người bọn họ đều có đặc trưng
riêng.

Người đàn ông dẫn đầu có dáng dấp cao
lớn, mạnh mẽ, thế nhưng trên mặt ông ta lại
mang theo vết sẹo dữ tợn, nhìn qua có chút
khủng bố.



“Đây là đại trưởng lão chiến thần trong thôn
của chúng tôi, cho dù là cuộc chiến đấu gì, ông





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK