Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1829: Dị tích viễn cổ, bậc thầy điều khiển thú

Trần Bình trước tiên là ngẩn người, tiếp
theo đó anh liên cảm nhận thấy một luồng hơi
thở sinh mệnh dồi dào khác đang bao phủ lấy
bên trong cơ thể của anh.

Mà dường như nguồn năng lượng sinh
mệnh vốn dĩ đang tích tụ ở đan điền của Trần
Bình, hiện giờ đã tìm được một chốn để trở về.

Nó đi khoan thẳng vào trái tim người cá
này.

Mà lúc này lão Quốc vương mới cười híp
mắt, nói: “Sở dĩ tôi có thể bị Tiến sĩ Bạch Tuộc

lợi dụng chính là bởi vì trái tim này. Hiện giờ
tôi giao nó cho cậu, hy vọng cậu đừng phụ
lòng tôi.”

“Ngoài ra, trong di tích viễn cổ đó, có một
thứ mà Vị siêu phàm để lại...”

Lão Quốc vương vừa nói, làn da ông ãy lại
bắt đầu biến thành một mảng xám xịt.

Đây mới là dấu hiệu báo trước cái chết
của ông ấy.

Cuối cùng ông ấy nhắm mắt lại, có điều
cũng trôi theo dòng nước, bắt đầu trôi lên trên.

Mà công chúa Người Cá nhìn thấy cảnh
tượng này, sao có thể nhịn được.

Không chỉ công chúa Người Cá mà còn cả
tất cả người cá, lúc này toàn bộ bọn họ đều

phát ra tiếng khóc bi thương.

Trần Bình thở dài. Xem ra anh không thể
không hôi sinh lại đất nước Người Cá này.
Hơn nữ trước đó Quốc vương Người Cá cũng
chưa nói rõ tất cả.

Trong di tích đó rốt cuộc có thứ gì?

Còn nữa, cái gọi là Vị siêu phàm trong lời
của ông ta rốt cuộc là Vị siêu phàm nào?

Lúc này Trần Bình nhìn những người cá
này, anh chỉ cảm thấy còn cả một chặng
đường dài. Dù sao chuyện anh có thể làm
được chỉ là giúp đỡ về ngoại lực mà thôi. Nếu
như những người cá này không thể tự mình
giác ngộ, cố gắng trở nên mạnh mẽ, vậy thì tất
cả đều chỉ là công cốc.

Nhưng điều khiến Trần Bình không ngờ tới

là, sau khi công chúa Người Cá đó nhìn thấy
lão Quốc vương thì dương như cô ấy đã đổi
thành một người khác.

“Anh Trần, đưa chúng tôi vào dị tích viễn
cổ đi. Hiện giờ cũng chỉ có anh là có thể giúp
chúng tôi thôi.” Công chúa Người Cá nghiêm
túc nói.

Trần Bình gật nhẹ đầu.

Có điều anh cũng biết, nếu trước đây Tiến
sĩ Bạch Tuộc chưa từng tùy tiện vào di tích
viễn cổ, nhất định là có nguyên nhân.

Tuy trước đây bản thân anh từng mạo
hiểm mở trận pháp trong di tích viễn cổ, cũng
không có gây nên bất kỳ chuyện gì, nhưng
chuyện này hoàn toàn là may mắn.

Trần Bình không chắc chắn lần nào bản

thân anh cũng đều có thể may mắn như vậy.

“Đi vào di tích viễn cổ cũng không phải là
không được. Chỉ có điều là có vài lời, tôi phải
nói rõ trước với mọi người. Di tích viễn cổ này
có lẽ là do Vị siêu phàm để lại. Cho nên tôi
cũng không chắc bản thân nhất định có thể
bảo vệ mọi người an toàn.”

Trước đó, lúc Trần Bình cùng với Tiến sĩ
Bạch Tuộc vào trong di tích viễn cổ, thật ra
chưa hề đi vào trong tâng sâu.

Bọn họ cũng chỉ là ở vùng ven biên giới.
Hơn nữa hiện giờ phải đưa theo những người
cá này vào trong di tích viễn cổ, vậy thì ý nghĩa
đương nhiên là hoàn toàn khác.



Trần Bình phải đảm bảo những người cá
này chắc chắn có thể sống thời gian dài trong



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK