Mục lục
Người thừa kế hào môn – Trần Bình (full) – Truyện tiểu thuyết ngôn tình tác giả: Đại Gia
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2336: Hoàng tộc ở Bách Thú Sơn

Trần Bình từ từ xuất hiện trong vực sâu dưới
lòng đất, lọt vào tầm mắt lại là một người đàn
ông thoạt nhìn có chút uể oải và không phấn
chấn.

Đối phương cũng không ngỡ lại có thể nhìn
thấy con người ở đây.

“Vậy mà lại là con người sao? Lẽế nào bí cảnh
này đã mở lại sau mấy nghìn năm rồi sao?”

Trên gương mặt của anh ta lộ ra vẻ nghi ngờ,
hình như rất hiểu biết về bí cảnh.

Sau khi Trần Bình bước vào xong, mới nhìn
thấy hóa ra đối phương không phải là người, mà
là một thứ gì đó giống như nửa người nửa yêu...
Nếu anh đoán không lầm thì đối phương hẳn là
yêu tộc trong truyền thuyết.

Người này cao ít nhất cũng phải năm mét,
mọc ra một đôi tai thú. Trần Bình mượn ánh sáng
mới có thể nhìn thấy rõ tai của đối phương giống
như tai của sư tử.

Nhìn thấy bộ dáng của đối phương, Trần
Bình có chút khiếp sợ, không ngờ trong bí cảnh
còn có cả sự tồn tại của Yêu tộc!

Yêu tộc này vừa nhìn đã biết chắc chắn
không phải là Yêu tộc bình thường, thân phận và
địa vị tuyệt đối không giống bình thường.

Trần Bình tò mò nhìn yêu thú này từ trên
xuống dưới, trong mắt lóe lên vẻ nghỉ ngờ. Xem
ra thực lực của đối phương cũng không kém,
nhưng tại sao lại bị trói ð nơi này?

Cũng giống vậy, con yêu thú sư tử đó cũng
tò mò quan sát Trần Bình, anh ta không ngờ lại
có thể nhìn thấy con người ở trong sào huyệt.

“Lẽ nào lũ kiến lửa đỏ hành quân đó đã chết
rồi sao? Vậy mà cậu lại có thể tiến vào nơi này
một cách bình an vô sự như vậy?”

Anh ta rất rõ mức độ lợi hại của những con
kiến lửa đỏ hành quân đó, một con người chắc
chắn không có cách nào chống lại được nhiều
kiến lửa đỏ hành quân đến vậy.

Trần Bình cũng không trực tiếp trả lời câu
hỏi của đối phương, mà quay đầu lại hỏi: “Anh
chính là dân bản địa trong bí cảnh này đúng
không?”

Nghe thấy lời nói của anh, trên gương mặt

của đối phương lập tức tràn đầy vẻ tức giận.

"Ông đây tới từ Bách Thú Sơn!”

Anh ta giận dữ rít gào, dường như cảm thấy
vô cùng bất mãn với việc Trần Bình coi mình
thành dân bản địa.

Nghe thấy Bách Thú Sơn trong miệng của
đối phương, Trần Bình cũng cảm thấy có chút
kinh ngạc. Những vết thương này cũng không
thuộc về bí cảnh, mà thuộc về thế giới của hành
tinh mẹ.

Nước hồ bên ngoài có chứa kịch độc, nhưng
không ngờ đối phương lại có thể tránh được
nước hồ mang độc này, rồi lại bị giam trong tổ
của kiến lửa đỏ hành quân.

“Anh đã giải độc tố trên hồ nước như thể
nào? Theo tôi được biết, thì độc tố của hồ nước
này đã tồn tại hơn nghìn năm rồi thì phải?”

Căn cứ theo kinh nghiệm của anh, thì độc tố
trong hồ nước cũng không phải được tích tụ một
cách dễ dàng như vậy, không tích hơn nghìn năm
thì độc tố trong hồ cũng không có khả năng
mạnh đến thế.



Nghe thấy lời nói của Trần Bình, đối phương
nở nụ cười khinh thường.





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK