Mục lục
Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 “Anh, tên đáng ghét vừa nãy đâu rồi? Sao không thấy nữa?”  

 

Lương Siêu mỉm cười, hắn cắt một miếng thịt bò nhỏ, bón cho cô bé rồi nói: “Không phải em không thích anh ta sao cho nên vừa rồi anh sử dụng một chút ảo thuật nho nhỏ khiến cho anh ta biến mất rồi…”  

 

(Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất).  

 

“Ực ực…”  

 

Chỉ trong nháy mắt, bên trong nhà hàng vang lên tiếng nuốt nước bọt ừng ực.  

 

Chút ảo thuật nho nhỏ này đúng là kỳ diệu!  

 

“Ồ.”  

 

Tiểu Lương Nghiên ngơ ngác gật đầu, cô bé tiếp tục ăn cơm ngon lành.  

 

Tuy nhiên sau bữa ăn này, dường như Hàn Phỉ vẫn luôn bồn chồn không yên và không ngừng thì thầm gì đó với Hạ Tử Yên.  

 

“Tử Yên, với tình tình của Vương Thiên Hào, nhất định anh ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.”  

 

“Tớ nghe nói gần đây Vương gia chuẩn bị lên sàn chứng khoán. Một khi bọn họ lên sàn thành công, thế lực gia tộc nhất định sẽ tăng vọt. Hơn nữa, Vương Thiên Hào còn bái một vị cao nhân rất lợi hại, lỡ như…”  

 

“ y da, Phỉ Nhi, cậu đừng lo. Cứ yên tâm ăn cơm đi.”  

 

Hạ Tử Yên nói: “Tớ từng nghe ông nội nói rằng thực lực của sư phụ Vương Thiên Hào cũng tương đương với ông nội của tớ nên ông ta không phải là đối thủ của hắn đâu.”  

 

Hàn Phỉ trợn tròn mắt vì kinh ngạc, cô ấy nhìn về phía Lương Siêu với vẻ nghi ngờ.  

 

“Tử Yên, ý của cậu là bác sĩ Lương còn mạnh hơn cả ông Hạ sao?”  

 

Nghe vậy, Lương Siêu cười nói: “Không khoa trương như vậy đâu, chỉ là lợi hại hơn một chút mà thôi.”  

 

Hạ Tử Yên: “…”  

 

Hàn Phỉ: “…”  

 

Người này cũng được coi như là cao thủ nhưng sao chẳng thấy một chút uy nghiêm nào từ trên người hắn nhỉ?  

 

Nhìn dáng vẻ hiện tại này của hắn, ai còn tưởng hắn chỉ là người thích chơi bời nữa.  

 

Sau khi ăn cơm xong.  

 

Khi Hàn Phỉ chuẩn bị đi tính tiền, ông chủ nhà hàng sợ tới mức xua tay liên tục.  

 

Ngay cả người như Vương Thiên Hào mà cũng có thể đánh bại dễ dàng như thế, khiến cho anh ta mất đi cánh tay phải như một trò ảo thuật mà còn muốn tính tiền cơm ư?  

 

Đây không phải đang nói đùa hay sao!  

 

Nhà hàng không những không thu tiền mà còn tặng cho mỗi người bọn họ một thẻ thành viên tối cao. Sau này, bọn họ sẽ được miễn phí khi dùng thẻ này ở nhà hàng!  

 

Vào buổi tối cùng ngày, tại một trong những võ quán nổi tiếng nhất tại Trấn Giang. Võ quán Lục Hợp lúc này vẫn sáng trưng nhưng mọi người trong sảnh ai cũng ủ rũ khiến cho bầu không khí trở nên yên ắng kì lạ.  

 

Bên trong phòng nghỉ, Vương Thiên Hào vẫn đang trong trạng thái hôn mê, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Đứng bên cạnh giường anh ta là một người đàn ông trung niên với gương mặt u ám tràn ngập vẻ đau lòng.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK