Mục lục
Hậu duệ Kiếm thần - Diệp Quân (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Quân quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, rơi vào trầm mặc.

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu nhìn Diệp Quân đang trầm mặc, muốn nói lại thôi.

Lúc này, thức ăn được mang đến.

Diệp Quân chỉ gọi một vài món ăn, hắn cầm đũa lên ăn vài miếng, cũng không nói gì, không khí trong phút chốc trở lên hơi trầm tĩnh.

Phập!

Chính vào lúc này, Đệ Nhất Tĩnh Chiêu lại đột nhiên đập bàn, giận dữ nhìn Diệp Quân: “Ngươi đừng bày vẻ mặt đó cho ta xem. Là ngươi bảo ta nói, ta nói thật thì ngươi lại tức giận sao? Chẳng lẽ lại muốn ta phải nịnh nọt ngươi, nói mọi người đều thích cái trật tự này. Nào nào, Quân Đế ngài sắp tới lật đổ chúng ta sao?”

Lần nổi giận này của cô ta đã khiến cho mọi người trong quán rượu bị chấn động. Tất cả thực khách đều nhìn về phía hai người bọn họ.

Diệp Quân cũng sửng sốt.

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu trừng mắt nhìn hắn, hai mắt giống như đang bùng cháy.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Cô đừng tức giận, ta chỉ là đang suy nghĩ về một vấn đề mà thôi.”

Khuôn mặt của Đệ Nhất Tĩnh Chiêu lạnh như băng, không đáp lời.

Thấy mọi người xung quanh vẫn đang vây xem, Diệp Quân chỉ đành ném một viên tiên tinh lại, sau đó đứng dậy kéo cô ta rời đi.

Sau khi ra khỏi quán rượu, Đệ Nhất Tĩnh Chiêu vùng ra khỏi tay hắn. Không nhìn hắn, cũng không nói chuyện.

Diệp Quân thấp giọng thở dài: “Ta thực sự không giận cô, chỉ là ta cảm thấy có phần khó khăn. Khó ở việc một mình ta tới đây, bây giờ không có lấy một người trợ giúp thực sự đứng ở bên cạnh ta. Mặc dù bây giờ ta dùng võ lực và lợi ích để thu phụ Đế Kiếm Tông, Đế tộc và Đạo Tông, nhưng giống như cô nói, thực ra sâu thẳm trong lòng bọn họ không hề công nhận trật tự của ta, bao gồm cả cô cũng vậy.”

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu vẫn không nói gì, nhưng sắc mặt đã dịu đi rất nhiều.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Tĩnh Chiêu cô nương. Khi ta tới đây, người mà tiếp xúc với ta nhiều nhất chính là cô. Trong khoảng thời gian tiếp xúc này, ta biết cô là một người vô cùng có năng lực. Nếu cô chịu thật lòng giúp ta, vậy ta thiết lập trật tự này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều rồi.”

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu nhìn Diệp Quân trong chốc lát, rồi nói: “Ngươi muốn nghe ta nói thật lòng sao?”

Diệp Quân gật đầu.

“Tất nhiên rồi.”

Trong mắt Đệ Nhất Tĩnh Chiêu hiện lên vẻ phức tạp: “Ngươi đã quá nhân từ rồi.”

Diệp Quân sững sờ.

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu nghiêm túc nói: “Ngươi có biết là ngươi đang làm gì không? Ngươi đang làm một chuyện mà thay đổi cả vũ trụ này, ngươi đang phá bỏ trật tự vốn có, phá bỏ giai cấp. Ngươi làm việc như vậy thì sao ngươi có thể nhân từ được chứ? Đừng nói thế giới người tu đạo chúng ta, cho dù có đặt ở trong thế tục, thì cứ hễ có một vương triều mới lập lên thì vương triều này đã phải giẫm lên bao nhiêu thi thể mới có thể thiết lập được cơ chứ? Những người nhận được lợi ích ban đầu về cơ bản đều sẽ chết! Mà ngươi.”

Dứt lời, cô ta khẽ lắc đầu: “Mới vừa nãy, đáng lẽ ngươi nên quyết đoán giết chết tất cả gia tộc Đại Đế và tông môn không chịu phục tùng có mặt ở đó. Ngươi muốn dùng sự nhân từ để thu phục bọn chúng, nhưng ta nói cho ngươi biết, kết quả của việc này chính là, bọn chúng sẽ cho rằng người là một người có thể thương lượng được, bọn chúng sẽ cảm thấy may mắn, thậm chí còn đến để trả giá với ngươi. Bây giờ ngươi có đế nguyên, nhưng nếu ngươi không còn đế nguyên nữa thì sao? Ngươi không có lợi ích gì cho bọn chúng, bọn chúng sẽ phản kháng lại ngươi, bằng mặt không bằng lòng. Đây chính là nhân tính.”

Diệp Quân yên lặng.

Đệ Nhất Tĩnh Chiêu tiếp tục nói: “Nếu vừa nãy ngươi tàn sát bọn chúng thì ngươi sẽ nhận ra, Quan Huyên Pháp của ngươi sẽ được phổ biến một cách vô cùng thuận lợi, không có một ai dám phản kháng, bao gồm cả Đạo tông. Cho dù ngươi không đưa cho bọn chúng đế nguyên, thì bọn chúng cũng vẫn sẽ ngoan ngoãn mà làm theo. Tại vì sao chứ? Vì bọn chúng sợ chết, vì bọn chúng biết rằng chỉ cần bọn chúng không nghe lời, thì họ sẽ bị tiêu diệt. Mà đợi sau khi bọn chúng làm xong việc xong, ngươi lại cho bọn chúng một chút lợi ích thì bọn chúng sẽ cảm động rơi nước mắt, kính trọng ngươi như thần linh. Nhưng nếu ngươi cho bọn chúng lợi ích trước thì kết quả chính là bọn chúng về sau làm chuyện gì thì ngươi cũng phải đưa lợi ích cho bọn chúng trước thì bọn chúng mới chịu làm. Không cho chúng lợi ích thì bọn chúng sẽ chỉ làm cho có, bằng mặt không bằng lòng.

Diệp Quân im lặng không nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
29 Tháng ba, 2024 14:01
Mình nhận làm bộ này file ebook đọc off và nghe audio . Mình là dịch giả truyện chữ a,mình có list dịch bạn nào cần thì tham khảo ạ,mọi người cần gì thì liên hệ mình ở zalo: 0704730588 a.Đây là list mình dịch ạ: https://anotepad.com/note/read/shm6deeb
BÌNH LUẬN FACEBOOK