Mục lục
Hậu duệ Kiếm thần - Diệp Quân (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nói đến đó, cô gái áo bào trắng quay đầu liếc nhìn Diệp Quân: “Còn về phần người này, cậu ta còn gọi người tới giúp một lần nữa thôi thì đời này không còn khả năng vô địch…”

Dứt lời, cô ta bước vào Tuế Nguyệt trường hà.

Những vị cường giả có mặt ở nơi này cũng lũ lượt bước vào Tuế Nguyệt trường hà, nhưng trước khi đi, bọn họ đều ngoảnh lại liếc nhìn Diệp Quân một cái.

Người này mà chết, vị Chân Thần kia sẽ triệt để mất nhân tính, mà Chân Thần tuyệt sạch nhân tính hẳn sẽ không tiếp tục trấn áp Vũ Trụ Kiếp.

Cô gái đỏ máu liếc nhìn Từ Chân, ánh mắt đầy thương hại: “Vì một gã đàn ông mà lấy chính bản thể của mình đi trấn áp ta, cô thật là khờ… Cô nhất định sẽ thua ván cược này thôi, gã đàn ông này, trong vòng trăm năm tuyệt đối không có khả năng vô địch”.

Dứt lời, thân thể cô ta cũng dần hóa hư ảo.

Từ Chân đứng trầm mặc hồi lâu, mái tóc màu bạc xõa tung trên vai, lát sau, cô ta cất bước chậm rãi đi về phía hư không.

Diệp Quân vội cất tiếng gọi: “Chân tỷ”.

Từ Chân dừng lại.

Diệp Quân bước tới sau lưng Từ Chân, nhưng chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú, không nói một lời.

Từ Chân vẫn quay lưng về phía hắn, giọng nói dần trở nên lạnh lẽo: “Còn nhớ những lời ta mới nói không? Đó là chuyện của chúng ta…”

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết, trăm năm sau, chỉ khi ta tới cứu tỷ thì mọi việc mới có ý nghĩa với tỷ…”

Từ Chân nắm chặt hai tay, lẳng lặng không nói.

Diệp Quân tiếp tục: “Ta còn biết, tỷ làm như vậy là vì không muốn để ta gọi người tới giúp. Cha ta gọi người hỗ trợ, ông ấy vẫn có thể phá Thần, bởi vì người ông ấy gọi là cô cô ta. Phần nhân tính duy nhất của cô cô chính là ông ấy, cho nên, dù ông ấy gọi người tới giúp thì cuối cùng vẫn có thể phá được Thần trong tâm… Nhưng ta thì khác, phần nhân tính của cô cô không phải là ta, nhân tính của cha cũng không phải ta, ông nội cũng vậy…”

Nói đến đây, hắn hơi cúi đầu: “Chân tỷ… Ta hiểu hết, nhưng mà, ta vẫn không nỡ xa tỷ…”

Từ Chân nhìn về nơi xa, tinh không trong tầm mắt ngày càng nhòe đi, lát sau, cô ta mới nói khẽ: “Ta ở Kiếp Giới chờ cậu”.

Dứt lời, cô ta nhấc chân bước vào hư không, mỗi bước đi, thân hình lại mờ ảo một chút.

Cùng lúc đó, kiếp uy khủng bố tràn ngập khắp vũ trụ cũng dần lui đi…

Diệp Quân nhìn theo bóng dáng Từ Chân ngày càng mờ nhạt, hai tay siết chặt, viền mắt ửng đỏ.

Khoảnh khắc Từ Chân hoàn toàn biến mất, uy áp khủng bố tràn ngập vũ trụ cũng đột nhiên biến mất sạch sẽ.

Vũ trụ lại một lần nữa trở về trạng thái bình thường.

Diệp Quân cứ đứng đó nhìn theo hồi lâu trong im lặng.

Từ Nhu và Từ Thụ bước tới bên cạnh Diệp Quân, Từ Nhu hỏi: “Ngươi tính làm gì tiếp theo đây?”

Diệp Quân trầm mặc một hồi mới đáp: “Đi gặp chủ nhân bút Đại Đạo trước đã, ta cần biết rõ thân phận cô gái áo bào trắng kia”.

Nói đoạn, hắn cùng hai cô gái biến mất khỏi nơi đó.

Ba người nhanh chóng có mặt tại núi Phạn Tịnh.

Ngao Thiên Thiên thì đang ở trong tháp để tu luyện và đột phá.


Trên núi Phạn Tịnh, trước cửa đại điện, chủ nhân bút Đại Đạo đang ngồi trên thềm đá, nhìn Diệp Quân cùng hai cô gái tới, sắc mặt ông ta vẫn bình thản như thể đã sớm dự liệu đến điều này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
29 Tháng ba, 2024 14:01
Mình nhận làm bộ này file ebook đọc off và nghe audio . Mình là dịch giả truyện chữ a,mình có list dịch bạn nào cần thì tham khảo ạ,mọi người cần gì thì liên hệ mình ở zalo: 0704730588 a.Đây là list mình dịch ạ: https://anotepad.com/note/read/shm6deeb
BÌNH LUẬN FACEBOOK