Mục lục
Hậu duệ Kiếm thần - Diệp Quân (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vĩnh Hằng Võ trầm giọng bảo: “Phạn Diêm La Thiên Tử kia…”

Đa Nguyên Đạo Đế cười: “Phục tùng không phải một sự sỉ nhục, mà là phúc bọn họ tu hàng trăm đời cũng không có. Đương nhiên, nếu bọn họ không hiểu điều này, thì rất dễ dàng, hủy diệt luôn đi”.

Nói xong, ông ta quay người đưa Vĩnh Hằng Võ ra ngoài.

Trên tấm bia đá kia có một thanh kiếm đang lơ lửng ở đó.

Kiếm Hành Đạo.

Đa Nguyên Đạo Đế nhìn kiếm Hành Đạo, cười bảo: “Thanh kiếm này là kiếm của người hộ đạo phía sau thanh niên kia, thật thú vị, còn cảnh cáo ta nữa cơ”.

Vĩnh Hằng Võ hơi nheo mắt, sát khí dâng lên, ông ta đưa tay phải ra hướng về phía kiếm Hành Đạo, định thông qua việc chém kiếm cách không trung để chém bản thể của chủ kiếm.

Nhưng bị Đa Nguyên Đạo Đế ngăn lại.

Vĩnh Hằng Võ nhìn Đa Nguyên Đạo Đế, hơi khó hiểu: “Đạo Đế…”

Đa Nguyên Đạo Đế quan sát kiếm Hành Đạo đó, cười nói: “Chủ nhân thanh kiếm này thú vị đấy, cũng không ở trong đạo, chỉ là không biết cô ta đã phá được mấy tầng đạo rồi, khi nào ta sẽ đích thân đi gặp cô ta”.

Vĩnh Hằng Võ do dự một chút, tuy muốn ra tay nhưng không dám làm trái ý của người trước mặt, ông ta bèn kìm sát ý lại, lạnh lùng nhìn kiếm Hành Đạo: “Tạm tha cho cô ta một mạng”.

Đa Nguyên Đạo Đế cười bảo: “Đi thôi”.

Nói rồi hai người biến mất.

Ở một nơi khác.

Trong tinh không, Diệp Quân và Kỳ Chủ dừng lại, vừa dừng lại, miệng Kỳ Chủ lại trào miệng.

Vẻ mặt Kỳ Chủ nặng nề: “Mạnh thật”.

Diệp Quân vội hỏi: “Không sao chứ?”

Kỳ Chủ lắc đầu, lau vết máu bên miệng rồi quay đầu nhìn lại, khẽ nói: “Sợ rằng vũ trụ Đa Nguyên này sắp có sự thay đổi rồi. Đi thôi”.

Nói rồi cô ta đưa Diệp Quân biến mất khỏi chỗ này.

Kỳ Chủ đưa Diệp Quân về thẳng nền văn minh Phệ Giả, trong một khoảng tinh không, cô ta ngồi xếp bằng, sức mạnh sao trời và sức mạnh Phệ Giả từ bốn phía đang không ngừng hút vào người cô ta.

Mà đối diện cô ta chính là Diệp Quân.

Thật lâu sau, Kỳ Chủ chậm rãi mở mắt ra, trong mắt cô ta có ánh sao lấp lánh, lúc này thương thế của cô ta đã gần như bình phục.

Kỳ Chủ nhìn Diệp Quân: “Cậu nghĩ sao?”

Diệp Quân hỏi ngược lại: “Cô nghĩ thế nào?”

Kỳ Chủ cười đáp: “Ta không thích phục tùng người khác”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta cũng thế, hơn nữa ông ta không chỉ muốn hủy diệt vũ trụ Đa Nguyên, mà là cả vũ trụ”.

Cả vũ trụ!

Đương nhiên hắn không cho phép điều này xảy ra.

Phải nói rằng hắn thật sự hơi bất lực, cứ tưởng sau khi nền văn minh Phệ Giả giải quyết rắc rối xong, hắn có thể phát huy nâng cao thực lực, nào ngờ bây giờ lại xuất hiện một Đa Nguyên Đạo Đế.

Chết tiệt!

Như Tháp gia nói, tất cả đều là bẫy!

Cuối cùng hắn cũng hiểu, muốn trưởng thành một cách thô bỉ chỉ có thể dành thời gian đi theo ông nội, nếu không hắn sẽ chẳng có thời gian để trưởng thành.

Kỳ Chủ khẽ nói: “Thật ra mấy năm nay ta vẫn luôn thắc mắc, tại sao năm xưa sau khi Đa Nguyên Đạo Đế hợp nhất dòng thời gian của toàn bộ vũ trụ xong thì hoàn toàn biến mất, không ngờ mục đích thật sự của ông ta là sau khi hợp nhất dòng thời gian của cả vũ trụ lại thì luyện chế cả vũ trụ thành cỗ máy thời gian…”

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Vậy tại sao năm xưa ông ta không làm luôn?”

Kỳ Chủ nhìn Diệp Quân: “Đây cũng là điều ta thắc mắc”.

Diệp Quân im lặng một lúc rồi bảo: “Hay là ông ta đang chờ đợi điều gì?”

Kỳ Chủ hơi nheo mắt: “Có người này chắc chắn biết đôi điều, đi thôi”.

Nói rồi cô ta dẫn Diệp Quân biến mất.

Khi xuất hiện lần nữa, Kỳ Chủ và Diệp Quân đã tới trước một căn nhà trên cây, nhà cây được dựng trên một cái cây lớn.

Kỳ Chủ nhìn nhà cây đó: “Người này tên Tiên Tôn, đã từng là người của nền văn minh Phệ Giả ta, cô ấy vẫn luôn nghiên cứu về Đa Nguyên Đạo Đế và dòng thời gian của vũ trụ”.

Nói rồi cô ta đưa Diệp Quân tới dưới nhà cây, ngẩng đầu nhìn lên gọi: “Tiên Tôn”.

Sau một lúc im lặng, cửa của ngôi nhà trên cây đột nhiên mở ra.

Kỳ Chủ đưa Diệp Quân đi vào căn nhà trên cây, căn phòng giống như một hiệu sách, xung quanh có đầy các loại sách cổ, bên cửa sổ có một cô gái đang ngồi, cô gái mặc váy dài màu đỏ sẫm, để tóc dài buông xõa, cô ta cầm một quyển sách cổ trên tay, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kỳ Chủ mỉm cười: “Đã lâu không gặp”.

Cô gái đặt quyển sách cổ trong tay xuống, quay đầu nhìn Diệp Quân và Kỳ Chủ, lúc này Diệp Quân cũng nhìn thấy khuôn mặt của cô gái, không thể nói là rất đẹp, nhưng cũng không xấu, ở mức trung bình, giữa hai hàng lông mày của cô ta có một phù ấn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
29 Tháng ba, 2024 14:01
Mình nhận làm bộ này file ebook đọc off và nghe audio . Mình là dịch giả truyện chữ a,mình có list dịch bạn nào cần thì tham khảo ạ,mọi người cần gì thì liên hệ mình ở zalo: 0704730588 a.Đây là list mình dịch ạ: https://anotepad.com/note/read/shm6deeb
BÌNH LUẬN FACEBOOK