Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bây giờ nghĩ đến Chi Chi cũng đáng thương quá rồi, mới hai tuổi hơn, mà hằng ngày đều phải nhìn ba mẹ cãi nhau, khiến con bé sống lang bạt đầu đường xó chợ, bây giờ Tô Yên lại phát triển đến mức ôm con đi nhảy sông, nếu như bây giờ Tô Yên đang ở đây, cô thật muốn đánh cho cô ta hai bạt tai!

 

“Anh lái nhanh hơn chút được không?” Tuy rằng đã biết Quan Triều Viễn lái nhanh lắm rồi, nhưng Tô Lam vẫn không kìm được mà thúc giục.

 

Quan Triều Viễn ngậm miệng lại, đạp mạnh chân ga, nhưng phía trước có quá nhiều xe, xe rẽ trái quẹo phải suýt nữa đụng vào đuôi xe phía trước, nhưng anh vẫn không giảm tốc độ…

 

Xe đỗ bên dưới chân cầu của công viên ven sông, ngước mắt nhìn lên, Tô Lam nhìn thấy trên cầu tập trung rất nhiều người.

 

Giây sau, Tô Lam mở cửa đi xuống xe.

 

“Tôi đi cùng em.” Quan Triều Viễn cau mày mở cửa xe.

 

“Không cần đâu, đừng làm lỡ dỡ cuộc hẹn của anh, anh đi đi, cảm ơn anh đã đưa tôi qua đây!” Nói xong, Tô Lam chạy thẳng về phía cây cầu mà không quay đầu lại.

 

Nghe vậy, đôi mày của Quan Triều Viễn càng nhíu chặt hơn, trong lòng có chút buồn phiền vì cơn giận dỗi vừa rồi, nhưng mà vẫn xuống xe, đi theo bóng lưng của Tô Lam về phía cây cầu.

 

Tô Lam chen vào dòng người, ngẩng đầu nhìn, cây cầu sắt dưới những đám mây sắc màu làm nổi bật lên vẻ đẹp tráng lệ, nhưng trên lan can lại có một cô gái trẻ đang ngồi đó, trong lòng cô còn bế một bé gái bị dọa sợ chỉ biết òa khóc.

 

“Lam Lam, con mau khuyên Yên Yên, không thể để con bé nhảy được, Chi Chi đã bị dọa sợ rồi…” Gương mặt Sở Thanh Diên toàn là nước mắt lúc này đang nắm chặt lấy áo của Tô Lam, chắc là quá sợ hãi mà lực tay hơi mạnh, Tô Lam nhíu mày, quét mắt qua Trịnh Hạo đang đứng trên cầu khuyên Tô Yên, lại nhìn qua Tô Mạnh Cương đang đứng ở bên cầu, lòng nghĩ: Chắc chắn là ông ta đã đưa ra ý kiến này cho Tô Yên, Tô Yên từ nhỏ nhát gan sợ độ cao, nếu không cô ta cũng sẽ không dám leo cao như vậy để nhảy sông.

 

“Tô Yên, em xuống trước rồi nói được không?” Hiển nhiên, Trịnh Hạo đã sứt đầu mẻ trán, ánh mắt lo lắng nhìn Tô Yên và Chi Chi.

 

Tô Yên lại kiên định nói: “Chỉ cần anh đồng ý không ly hôn với em, sau này cùng em sống thật tốt, em mới dắt Chi Chi xuống!”

 

Tô Yên đưa ra yêu cầu này đương nhiên là Trịnh Hạo sẽ không đồng ý, anh ta nhíu mày: “Tô Yên, em cảm thấy chúng ta ở bên nhau sẽ hạnh phúc sao? Chúng ta kết hôn mấy năm rồi, giữa chúng ta có kí ức đẹp đẽ nào với nhau sao?”

 

Lúc này, Tô Yên im lặng. Trịnh Hạo lại nói: “Nếu chúng ta ở bên nhau không hạnh phúc, tại sao em lại nhất quyết muốn ràng buộc chính mình và tôi ở bên nhau chứ? Ngoài điều này ra, chỉ cần em đưa Chi Chi xuống, thì điều kiện gì tôi cũng sẽ đồng ý với em. Bây giờ căn nhà tôi ở có thể chuyển tên sang cho em, phí nuôi Chi Chi tôi cũng sẽ chi trả theo tiêu chuẩn cao nhất, tôi chỉ mong em bình tĩnh lại, dù sao sinh mệnh của con người chỉ có một lần, còn Chi Chi, con bé là con gái ruột của em, em nhìn con bé bây giờ đi, nó sợ hãi đến vậy, lẽ nào em thật sự nhẫn tâm dọa con bé sao?”

 

Nghe lời này của Trịnh Hạo, Tô Yên sững người, cúi đầu nhìn con gái bị dọa sợ đến trắng bệch, bây giờ con bé đang khóc lớn, cổ họng cũng đã khàn rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK