Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Ninh Phiến đảo mắt nói: “Chúng ta muốn nhớ về quá khứ, nhiều người vây xem như vậy làm gì?”

“Lý do chính đáng.”

Hạng Chí Viễn cong môi, nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng nuông chiều, anh cũng không nói thêm gì nữa, chìa tay sang bên cạnh: “Cô Minh Thành, chìa khóa xe.”

“Cậu Hạng, sao có thể như vậy được, lỡ đâu có kẻ thù theo dõi anh thì sao?” Cô Minh Thành lập tức xông về phía trước nói, gãi gãi mái tóc ngắn màu bạc, khuôn mặt đầy vẻ lo âu.

“Chìa khóa xe.”

Hạng Chí Viễn vẫn chăm chú nhìn Giang Ninh Phiến, nhưng khi ra lệnh cho Cô Minh Thành, giọng nói đã lạnh hơn.

“Vâng, cậu Hạng.”

Cô Minh Thành không còn cách nào khác đành bỏ cuộc, ngoan ngoãn đưa chìa khóa xe ra.

Giang Ninh Phiến bị anh nhìn đến hơi mất tự nhiên.

Từ sau khi cô tỉnh lại, cô nói gì thì chính là cái đó, Hạng Chí Viễn chưa từng cãi lại cô dù chỉ một câu.

Ai không biết còn tưởng rằng cô mới là người đứng đầu của Địa Ngục Thiên.

“Mũ, kính râm.” Hạng Chí Viễn lại nói.

Hai tên đàn em lập tức đưa đến một chiếc mũ che nắng màu sáng và một cặp kính râm lớn có đính kim cương.

Giang Ninh Phiến để mặc anh đội mũ và đeo kính cho mình, đầu cô vừa trải qua một cuộc phẫu thuật nên một phần tóc đã bị cạo, mặc dù có băng gạc nhưng nếu không dùng đến mũ thì khi gió thổi đến từ phía sau sẽ không dễ nhìn tí nào.

“Đi thôi.”

Hạng Chí Viễn nắm tay cô tiến về phía trước.

Phía bên đường có một chiếc xe thể thao hai chỗ màu đỏ đậu ở đó, màu sơn mới tinh, dưới ánh mặt trời phản chiếu ra những tia sáng chói mắt.

Giang Ninh Phiến đứng bên cạnh, nhìn tay lái rồi lên tiếng: “Chi bằng cứ để tôi lái xe, anh vừa mới uống rượu.”

Không biết thuốc mà Mục Thanh Linh cho bao lâu sẽ có tác dụng.

Nếu anh bất tỉnh khi đang lái xe, cô sẽ phải chôn cùng anh.

“Tôi chỉ mới uống một hớp.” Hạng Chí Viễn mở cửa xe, cười như không cười nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

“…” Sắc mặt Giang Ninh Phiến cứng đờ.

Không biết tại sao cô luôn cảm thấy dường như Hạng Chí Viễn đã biết tất cả.

Có phải là do thói quen nghề nghiệp nên cô mới đa nghi như thế?

Hay là do anh quá cao thâm khó lường.

Không nói thêm gì nữa, Giang Ninh Phiến xoay người ngồi vào ghế phụ lái, thắt dây an toàn, lẳng lặng nhìn những tán cây to hai bên đường…

“Lấy cơm cho tôi.” Hạng Chí Viễn ngồi vào ghế lái, lấy hộp cơm đặt lên đùi cô, sau đó mới khởi động xe thể thao lái đi.

“…”

Giang Ninh Phiến mở hộp cơm tinh xảo ra, bên trong được chia thành nhiều ô vuông chứa thức ăn, bất ngờ rằng đó là những thứ vừa rồi cô chưa động đến.

Anh còn bỏ nó vào hộp.

Không có cảm giác thèm ăn.

Giang Ninh Phiến đang định đậy nắp hộp lại thì giọng nói kiêu ngạo của Hạng Chí Viễn từ bên cạnh truyền đến: “Em ăn cơm, hoặc là tôi ăn em, tùy em chọn.”1

“…”

Tên đàn ông vô sỉ.

Giang Ninh Phiến đành phải cầm đũa lên gắp một miếng bỏ vào miệng, anh lái xe rất vững vàng, không hề làm cô lung lay, nhưng cô vẫn ăn không ngon miệng.

Kỹ năng nấu nướng của anh đã được cải thiện.

Cô nghe Cô Minh Thành nói rằng cô là người thứ hai được thưởng thức tài nấu ăn của Hạng Chí Viễn, người đầu tiên là Thời Bích Sương, là người phụ nữ từng đóng giả cô.

Cô hỏi về sau đã xảy ra chuyện gì với Thời Bích Sương, nhưng Cô Minh Thành lại quanh co né tránh vấn đề đó.

Có lẽ đã bị tra tấn đến chết.

Hạng Chí Viễn vốn là kẻ lòng dạ độc ác đứng đầu của Địa Ngục Thiên.

Chờ đến khi cô ăn xong, Hạng Chí Viễn bắt đầu tăng tốc phi nước đại trên đường cao tốc, gió vù vù gào thét bên tai cô, cảnh vật cũng nhanh chóng lùi về phía sau.

Lại một lần nữa.

Cô được nhìn thấy thế giới bên ngoài, hít thở không khí của gió trời.

“Nơi này rất xa cảng biển.” Giang Ninh Phiến nói.

“Hai tiếng nữa sẽ đến.” Vừa nói Hạng Chí Viễn vừa tiếp tục tăng tốc độ.

Đôi mắt giấu dưới lớp kính râm của Giang Ninh Phiến xẹt qua một chút lo lắng, hai tiếng… Hẳn là thuốc kia sẽ sớm phát huy tác dụng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK