Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Hủy dung hay không thì anh tự mình coi đi.” Giang Ninh Phiến nói như vậy

“…”

Hạng Chí Viễn dựa vào tường, mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Sau đó, anh nhìn thấy gương mặt mình trong đôi mắt của cô.

Còn có vài vết thương trên mặt.

Đúng là khó coi.

Còn bẩn nữa.

“Hủy dung rồi.”

Hạng Chí Viễn bất mãn.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy gương mặt mình rõ ràng trong mắt cô, nhưng lại là một gương mặt bẩn như vậy…

Giang Ninh Phiến bất động, cố gắng không chớp mắt, cố gắng làm cái gương của anh.

Nhưng khóe mắt lại càng lúc càng cay.

Giang Ninh Phiến cố gắng gượng, hàm răng trắng muốt cắn chặt môi, không để bản thân mình chớp mắt…

Cô có thể gắng gượng được nhưng mắt lại không chịu được nữa rồi.

Từng giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt cô, cô vẫn cố gắng kiên trì không chớp mắt, để cho anh có thể soi rõ gương mặt mình.

“…”

Hạng Chí Viễn nhìn mắt cô cay đến mức nước mắt đã rơi ra lại kiên quyết không chớp mắt.

Những giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống má cô.

“…”

Bầu không khí tĩnh lặng.

Có chút gì đó đang quanh quẩn xung quanh hai người.

Đột nhiên Hạng Chí Viễn ngồi thẳng dậy, hôn lên mặt cô.

Đôi môi mỏng ấy từ từ mở ra, ngậm lấy giọt nước mắt ấy.

Tim Giang Ninh Phiến đập mạnh, cuối cùng cũng chớp mắt, từng giọt nước mắt rơi xuống đều bị Hạng Chí Viễn ngậm lấy.

“Anh hận tôi không?”

Giang Ninh Phiến mặc cho đôi môi anh đặt trên gương mặt mình, nhìn bức tường sau lưng anh và nhẹ giọng hỏi.

“Tôi yêu em còn không hết.”

Hạng Chí Viễn mở miệng nói lời âu yếm, từ từ thưởng thức trên mặt cô, giọng nói khàn đặc vô cùng.

“Tại sao không hận tôi? Hạng Chí Viễn, anh nhìn kỹ đi, là tôi đã hủy hoại anh.” Giang Ninh Phiến lùi về phía sau, cúi mắt nhìn vào những vết thương trên ngực, trên mặt anh…

“…”

“Bây giờ anh không còn gì cả, còn bị nhốt ở căn phòng lạnh lẽo này, mỗi ngày lại bị tiêm thuốc… Những thứ này đều là do tôi hại hết!”

“…”

Hạng Chí Viễn nhìn cô, không nói lời nào.

“Có lẽ anh sẽ bị phán tử hình, là tôi đã hại anh, tôi hại anh mất đi tất cả, người anh nên hận nhất chính là tôi!”

Vì thế, đừng dùng đôi mắt trìu mến, không oán không giận mà nhìn cô nữa.

“Nếu như tôi hận em, em sẽ dễ chịu hơn một chút?” Hạng Chí Viễn nghi ngờ hỏi cô, giọng nói khàn đặc, nụ cười kiêu ngạo:” Vậy cứ coi như là tôi hận em đi.”

“…”

Giang Ninh Phiến cạn lời nhìn sự cưng chiều trong mắt anh, ánh mắt này được coi là hận sao?

“Tiêm Tiêm, em nên đi rồi.” Hạng Chí Viễn bất chợt lên tiếng: “Để cho tôi giữ được chút tôn nghiêm của một người đàn ông, đừng để tôi mất phong độ trước mặt em.”

Maca trong cơ thể anh bắt đầu có phản ứng.

Bây giờ bảo cô đi?

Cô không làm được.

Giang Ninh Phiến ấn Hạng Chí Viễn vào tường, hôn lên môi anh.

Lập tức đầu lưỡi cô nếm được một vị máu tanh.

“…”

Hạng Chí Viễn bị ấn chặt vào tường, cả người đều ngơ ra.

Cả người đều bất động.

Đây là phản ứng trước giờ của anh.

Tay Giang Ninh Phiến sờ lên mặt anh, đặt lên đó một nụ hôn thật sâu, rướn lưỡi vẽ lên môi anh như một chú mèo **** *** giữa môi anh.

Cô thử tách miệng anh ra.

Hạng Chí Viễn lại ngơ ra, không hề có bất kỳ phản ứng nào, miệng của Giang Ninh Phiến cắn trúng môi của anh.

Hạng Chí Viễn là một cao thủ tình trường nên đã nhanh né đi, không để cô hôn lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK