Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chiếc bàn ăn đơn giản bên cạnh đã chất đầy các món đồ nướng, hoàn toàn không ăn kịp.

“Thế nhưng lúc đó anh…” Rõ ràng khi đó anh không mở miệng nói với cô một câu.

“Lúc đó, ba mẹ và người thân của tôi đều chết hết.” Hạng Chí Viễn lạnh lùng kể lại quá khứ, ánh mắt anh hơi u ám, trên tay vẫn bận rộn nướng cái này nướng cái kia cho cô: “Thậm chí tôi còn quên cả nói chuyện.” . Đam Mỹ Hiện Đại

Ngay cả nói chuyện cũng quên?

Hóa ra lúc cô cứu được anh cũng là lúc gia đình anh bị phá hủy…Cô đoán không sai.

Thật là khéo.

“Anh hận tổ chức AN là đúng rồi.” Giang Ninh Phiến cúi đầu xuống, thu lại chua xót trong mắt, thấp giọng nói: “Nhưng anh có bao giờ nghĩ tới rằng năm đó những người của AN hại gia đình anh đều bị anh báo thù hết, anh cần gì phải lấy oán báo oán.”

Đã có nhiều sinh mạng mất đi như vậy, vẫn còn chưa đủ ư?

“Không thể.”

Đột nhiên Hạng Chí Viễn dừng hết tất cả động tác, ánh mắt anh sáng rực nhìn gương mặt của cô: “Tiêm Tiêm, người nhà của tôi đều đã chết trong tay AN, tôi muốn AN hoàn toàn biến mất trên thế giới này.”

Cũng bao gồm cả cô ư?

Giang Ninh Phiến thấy rõ ràng sự căm hận trong đôi mắt anh.

Rốt cuộc cô đã hiểu, giữa Hạng Chí Viễn và AN là một cuộc chiến một sống một còn và không ai chịu bỏ cuộc cho đến khi có kết quả cuối cùng…

“Nói cho tôi biết, nếu như người nhà anh không có ai bị giết, anh sẽ đi con đường này ư? Anh sẽ tham gia Địa Ngục Thiên chứ?” Giang Ninh Phiến hỏi.

“Sẽ không.”

Hạng Chí Viễn trả lời dứt khoát.

“…”

Lồng ngực Giang Ninh Phiến run lên, chóp mũi có chút chua xót.

Thật tốt.

Hóa ra anh không muốn tham gia Địa Ngục Thiên, thật tốt… Quả nhiên, thực chất bên trong anh vẫn còn điều mà cô luôn thích.

“Ăn tiếp đi.”

Hạng Chí Viễn lại nướng chín một đĩa khác.

“Tôi ăn no rồi, anh ăn đi.”

Giang Ninh Phiến mỉm cười miễn cưỡng.

Mặt trời lặn xuống phủ một lớp vàng óng ánh lên đĩa thịt nướng trên bàn ăn.

“Không phải em nói mình có thể ăn rất nhiều à?” Đôi mắt đậm màu của Hạng Chí Viễn mắt liếc nhìn thức ăn gần như không nhúc nhích trên bàn.

“Anh vất vả bận rộn vì tôi như vậy, tôi nào dám ăn nhiều.”

Giang Ninh Phiến gắp một miếng tôm hấp đưa lên cho anh.

“Chẳng phải em không ăn sẽ lãng phí công sức của tôi ư?”

Đúng vậy.

Mặc kệ cô có ăn hay không, đều là lãng phí.

Cho nên hiện tại cô không dám lãng phí…

“Hạng Chí Viễn, anh biết không, tôi là loại người rất sợ người khác đối xử tốt với mình.” Giang Ninh Phiến ngước mắt nhìn vào đôi mắt Hạng Chí Viễn, nghiêm túc nói: “Người khác trả giá cho tôi càng nhiều, tôi càng không biết mình phải làm gì.”

“Cho nên em tình nguyện lãng phí à?”

Sắc mặt Hạng Chí Viễn bỗng trầm xuống, một câu hai tầng ý nghĩa, ánh mắt anh rơi vào những đĩa thức ăn mà cô không hề đụng vào.

“Tôi không có cách nào để trả giá cho bằng nhau.”

“Em chỉ cần tiếp nhận là được rồi, tôi không cần em trả giá!”

Đột nhiên giọng điệu của Hạng Chí Viễn mạnh mẽ hơn, giống như anh biết cô chuẩn bị sẽ nói thứ gì.

“Nhưng tôi không thể tiếp nhận…”

“Rầm…”

Hạng Chí Viễn lật úp vỉ nướng với khuôn mặt ủ rũ, anh đứng lên trừng mắt nhìn cô. Vẻ mặt diêm dúa vô cùng khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiêm Tiêm! Rốt cuộc em đang muốn nói gì?”

Đây chính là nguyên nhân mà anh không dám đi ngủ.

Không phải là bởi vì phấn khích.

Anh không chắc chắn, khi nào nụ cười dịu dàng của cô dành cho anh sẽ kết thúc…

Thậm chí còn chưa tới hai mươi tư giờ.

“…”

Những cục than nung đỏ rơi xuống đất.

Giống như cơn giận dữ của Hạng Chí Viễn vào giờ phút này, như một ngọn lửa có thể thiêu rụi tất cả mọi thứ.

Giang Ninh Phiến cắn môi, đứng dậy. Cô đứng trước mặt Hạng Chí Viễn, đối diện với lửa giận trong đôi mắt của anh, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Tôi muốn nói, Hạng Chí Viễn, hãy đối xử với bản thân mình tốt một chút.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK