Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Phụ nữ ăn mặc càng nhiều, sẽ chỉ làm suy nghĩ lột sạch cô ta của đàn ông càng mãnh liệt.”

“…”

Giang Ninh Phiến mặc kệ anh, cúi đầu nhìn váy trên người mình.

Hạng Chí Viễn vừa dùng ngón tay vẽ vài vòng trên chiếc đùi trơn bóng của cô vừa nói: “Lái xe.”

“Vâng thưa cậu Hạng.”

Động tác cấp dưới nhất trí chui vào trong xe, một loạt xe thể thao dùng tốc độ nhanh như bay chạy đi, rời khỏi Địa Ngục Thiên.

Phố Đỏ, một con đường hưng thịnh sầm uất vào ban đêm ở thành phố S.

Xa hoa truỵ lạc, ngợp trong vàng son.

Xe thể thao dừng ở đầu phố, đám nam nữ trẻ tuổi ăn mặc thời thượng chen chúc nhau, lập tức quy củ đứng ở hai bên đường.

Trong lúc nhất thời, trên đường không có xe chạy qua, tình huống kia như một vị vua chúa.

Cửa xe được mở ra, Giang Ninh Phiến nhìn Hạng Chí Viễn bước chân dài xuống xe.

“Cậu Hạng!” Đám người cúi đầu, cùng kêu lên.

Cô ngồi ở trong xe, nhìn qua bóng dáng cao to của Hạng Chí Viễn, anh vẫn quen mặc áo sơ mi đen, lạnh lẽo mà trang nghiêm…

Trong nháy mắt đó, lần nữa cô cảm nhận chân thật được câu nói Hạng Chí Viễn là một vị thần trong hai giới hắc bạch là sự thật.

Cô xuống xe theo, đi ở bên trái Hạng Chí Viễn.

Hạng Chí Viễn nhìn cũng không nhìn cô, đi thẳng về phía trước, lưu lại dấu chân trên địa bàn mới của mình.

Tất cả mọi người đứng không nhúc nhích, ngẫu nhiên có người nhìn sang, nhìn thấy Giang Ninh Phiến đi bên cạnh Hạng Chí Viễn thì trong mắt đều nổi lên vẻ hâm mộ.

“Đó là niềm vui mới của cậu Hạng à? Chậc chậc, đôi chân thật dài!”

“Hiếm lạ quá à, phụ nữ bên cạnh cậu Hạng có ai chân ngắn đâu?”

“Nếu như trên người tôi có đôi chân dài như thế, vậy sẽ mất hồn lắm…”

“…”

Tiếng nghị luận liên tiếp từ trong đám người vang lên, lời gì cũng nói được.

Giang Ninh Phiến chỉ coi mình là kẻ điếc, không nghe thấy gì cả.

Đột nhiên Hạng Chí Viễn bên cạnh lại dừng bước, bàn tay nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt âm trầm nhìn đám người…

Chỉ một cái liếc mắt mà thôi.

Một giây sau, Cô Minh Thành dẫn cấp dưới lôi người nói linh tinh từ trong đám người ra, anh ta cười nhàn nhạt nói: “Đến đây, đến chỗ anh Minh Thành nói chuyện nào.”

Trong chốc lát, đám người không còn tiếng bàn luận.

Đột nhiên cả con đường yên tĩnh như con phố ma, chỉ nghe được đằng xa xa truyền đến tiếng đánh nhau và tiếng cầu xin tha thứ vô cùng chói tai.

“Chỉ là hai câu tán gẫu mà thôi.”

Giang Ninh Phiến cũng không phải là thánh mẫu, nhưng nghe những người kia kêu thảm không chết cũng mất đi nửa cái mạng, cô cũng chưa đến mức…

“Đồ của Hạng Chí Viễn tôi, cho dù dính vào một hạt bụi, cũng không tới phiên người khác bàn luận linh tinh!”

Giọng nói của Hạng Chí Viễn không nặng không nhẹ, lại vừa lúc để mỗi người đều nghe được rõ ràng.

Đây là anh đang lập uy.

Nói xong, Hạng Chí Viễn vứt bỏ mà hất tay Giang Ninh Phiến ra, tự mình đi về phía trước.

“…”

Người đàn ông này ngông cuồng đến làm cho người ta căm phẫn.

Bản thân chẳng thèm ngó tới cô, vứt bỏ như giày cũ, cũng không để cho người khác nói nửa chữ, tư tưởng thật buồn cười.

Giang Ninh Phiến theo sau, còn chưa đi được mấy bước, phía trước lại xảy ra chuyện.

“Bịch…”

Một cô gái xinh đẹp bị gạt ra từ trong đám người, mạnh mẽ đụng vào người Hạng Chí Viễn, ống kem sữa trắng trong tay bôi lên ngực anh…1

Áo sơ mi đen dính kem sữa trắng, trông rất dễ thấy.

Hạng Chí Viễn lập tức đứng yên không động đậy, sắc mặt tái xanh.

Không khí ngưng lại, vẻ mặt của mọi người không giống nhau, có người đang mặc niệm, có người đồng cảm, có người xem trò hay…

“Cậu Hạng, thật xin lỗi, không phải tôi cố ý… Tôi không biết là ai đẩy tôi ra, tôi thật không phải cố ý.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK