Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô tuyệt đối không thể đi!

“Chị Phiến…” Cô Minh Thành coi là Giang Ninh Phiến luyến tiếc cuộc sống bây giờ: “Những thứ cậu Hạng cho chị tôi đều đã xếp lên xe rồi, chị nên đi thôi.”

Những thứ kia đủ cho người cả nhà cô tiêu xài mười đời.

“Tôi không đi, dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn.” Giọng nói của Giang Ninh Phiến lạnh như băng, quay người muốn đi vội.

“Đừng!” Cô Minh Thành vội vàng kéo cô.

“Tôi muốn đi gặp anh ta.”

“Chị Phiến, chị đừng như vậy.”

“Buông ra, hoặc là dẫn tôi đi gặp anh ta, hoặc là hiện tại đùng một phát súng giết chết tôi.” Giang Ninh Phiến lạnh lùng hất tay của anh ta ra, khuôn mặt lớn chừng bàn tay đầy mạnh mẽ và cố chấp, ánh mắt cực lạnh.

“…”

Sự kiên trì của cô làm Cô Minh Thành ngạc nhiên: “Chị Phiến, chị… không phải là chị yêu cậu Hạng rồi chứ?”

Làm sao lại cố chấp như vậy.

Trên ban công, một bóng dáng cao to âm u đứng đấy, nghe thấy giọng nói của Cô Minh Thành thì mày kiếm hơi động. Gương mặt yêu nghiệt không có biểu cảm gì, đôi mắt sâu thẳm lại nhìn thẳng vào Giang Ninh Phiến ở trước xe.

Cô Minh Thành vừa mới nói xong, ngón tay Hạng Chí Viễn cầm ly cà phê nắm thật chặt.

Yêu… anh?

“…”

Giang Ninh Phiến không nói nhìn Cô Minh Thành, cô biết sự cố chấp của mình khiến anh ta hiểu lầm, cũng không đoái hoài tới giải thích mà chỉ nói: “Dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn.”

“Tôi ở đây.”

Chỗ sâu trong rừng rậm truyền tới giọng nói.

Giang Ninh Phiến và Cô Minh Thành đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy Hạng Chí Viễn đang đứng trên ban công hình vòm, trên tay bưng một ly cà phê, mắt lạnh từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

Từ trên cao nhìn xuống.

Như quân vương bễ nghễ thiên hạ.

“Cậu Hạng.” Cô Minh Thành lập tức buông Giang Ninh Phiến ra, quy củ lui sang một bên.

Giang Ninh Phiến đối xử lạnh nhạt nhìn người đàn ông trên ban công, bốn mắt nhìn nhau, như ánh sáng rét lạnh trên lưỡi dao, đánh đến sóng ngầm mãnh liệt.

Chỉ một lát, Hạng Chí Viễn trào phúng cong môi, cười vô cùng yêu nghiệt: “Tôi cũng có hứng thú biết đáp án, vì sao không chịu đi? Thích tiền, hay là người tôi?”

Anh hỏi vô cùng châm chọc.

Giang Ninh Phiến cụp mắt, nghĩ không ra lý do tốt hơn, thản nhiên nói: “Cứ xem như thế đi.”

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng…

Lồng ngực Hạng Chí Viễn hung hăng rung động, dừng mấy giây mới cười lạnh một tiếng: “Ngược lại là cô thành thật.”

Cứ xem như thế đi.

Không chỉ tiền, cũng thật sự yêu anh?

Phụ nữ yêu anh không hề ít, tìm chết cũng là bình thường. Nhưng anh chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào nói ra lời này lại không có chút ngượng ngùng, không có chút tình cảm như vậy.

Nhưng dù chỉ như thế, tim của anh vẫn rung động.

“Thành thật có thể để tôi ở lại không?” Giang Ninh Phiến chỉ chấp nhất kết quả.

Cô không thể bị đuổi, chỉ cần có thể để cô ở lại, bảo cô nói cô yêu anh ba đời ba kiếp cũng được.

“Đương nhiên có thể.”

Hạng Chí Viễn cất giọng, đôi mắt che kín ý không đứng đắn, trên khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười khiến người ta sợ hãi: “Nhưng tốt nhất cô nên xác định, cô ở lại có thể được như trước kia không.”

Giọng nói của anh rất từ tính, nhưng từng chữ đều lộ ra kinh khủng như từ địa ngục.

Cô Minh Thành nghe vậy ở bên cạnh suýt nhảy lên, đi đến bên cạnh Giang Ninh Phiến nhỏ giọng nói: “Mẹ nó, chị Phiến đừng quậy, chị đụng phải thứ cậu Hạng quý trọng nhất, chị ở lại chỉ sẽ sống không bằng chết!”

Đây chính là cấm kỵ lớn nhất của cậu Hạng, cô xúc phạm còn có thể sống được rời đi đã là cậu Hạng phá lệ.

“…” Sống không bằng chết?

“Cô Minh Thành, cô ta muốn chịu chết, cậu cần gì phải vội vã cứu cô ta.” Hạng Chí Viễn cười lạnh.

Không hiểu, Cô Minh Thành căng thẳng với Giang Ninh Phiến làm anh rất khó chịu, vô cùng khó chịu.

“…”

Giang Ninh Phiến đứng tại chỗ, tế bào não vội vàng xoay chuyển.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK