Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Còn không cút đi?” Hạng Chí Viễn ghét bỏ nhìn vết máu vẩn đục trên vai anh ta, nhíu mày.

“Vâng.” Cô Minh Thành cất súng, ôm vai bị thương rời đi, đi từng bước một.

“…”

Lại nhìn thấy một màn máu tanh, Giang Ninh Phiến nắm chặt muỗng bạc trong tay.

Địa Ngục Thiên là một nơi dễ thấy máu.

“Xem ra cô sống rất thoải mái.” Hạng Chí Viễn đóng cửa, đi về phía cô, liếc nhìn đồ ăn ngon trước mặt cô.

“Ngay cả tay sai trung thành nhất với anh mà anh còn không tha, anh đúng là tàn nhẫn.”

Giang Ninh Phiến bình tĩnh lại, thản nhiên nói, tiếp tục uống canh xem tivi.

Màn hình lớn sáu mươi năm inch đang phát sóng nội dung bộ phim máu chó, nữ chính mắc bệnh hiểm nghèo, nam nữ chính ôm nhau khóc…

Hạng Chí Viễn ngồi xuống thảm trải sàn bên cạnh cô, ánh mắt sáng rực nhìn cô uống canh, châm biếm nói: “Giang Ninh Phiến, cô vẫn chưa thật sự nhìn thấy sự tàn nhẫn của tôi.”

Cấp dưới mà anh tin tưởng nhất vì cô mà tự mình nổ súng, còn cô lại bình tĩnh uống canh.

Dáng vẻ này của cô, anh rất không hài lòng.

Giang Ninh Phiến cúi đầu uống canh, Hạng Chí Viễn mạnh mẽ trở bàn tay bổ xuống sau lưng của cô, dùng sức rất mạnh.

“Bụp”

Giang Ninh Phiến bị đập đến mức cả người ngã xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, bát đĩa bị văng ra khắp sàn nhà, trên váy bị dính đầy nước canh.

Đau đớn nhanh chóng lan truyền ra khắp toàn thân…

“Hạng Chí Viễn, rốt cuộc anh muốn như nào?” Cô nhịn đau hỏi.

Suýt chút nữa cô bị nhốt đến mức mất nước mà chết, anh còn muốn thế nào? Còn có chiêu nào muốn giày vò cô sao?

“Dạy cô quy tắc!”

Rõ ràng, chiêu của Hạng Chí Viễn nhiều hơn so với sức tưởng tượng của cô.

Tránh khỏi đồ vật bẩn trên người cô, Hạng Chí Viễn nắm chặt gáy của cô, cưỡng ép kéo cô lên, ép buộc cô ngẩng đầu, cầm bát canh còn chưa bị đổ đổ vào trong miệng cô.

“Ưm.”

Giang Ninh Phiến khiếp sợ mở to mắt, hai tay đẩy anh ra.

Anh đang làm gì với cô thế…

Lực cánh tay của Hạng Chí Viễn khiếp người, khuôn mặt xinh đẹp tản ra hơi thở của ma quỷ, lạnh lùng nhìn cô, dùng sức đổ hết chỗ canh còn lại vào trong miệng cô.

“Dừng tay…Ưm.”

Mùi vị bị cưỡng ép uống hết vô cùng khó chịu, mép bát sứ đập vào răng của cô, giống như hận không thể đập vỡ.

Nước canh chảy ra từ khóe miệng, men theo cổ chảy xuống cổ áo, một mảng bị ướt đẫm để lộ ra làn da trắng nõn.

Biến thành thế này mà còn có thể quyến rũ.

Hạng Chí Viễn nhướng mày, lại cầm một bát canh đổ vào trong miệng cô, tràn đầy tính trừng phạt.

“Ưm…”

Giang Ninh Phiến đau khổ lên tiếng, một bàn tay nắm chặt góc bàn, móng tay mạnh mẽ bấm xuống, đè nén suy nghĩ muốn chống trả.

Cô phải nhịn.

Cô nhất định phải nhịn.

Hết canh rồi, Hạng Chí Viễn bảo cấp dưới lại bưng lên, canh vẫn còn nóng.

Một bát canh đổ vào trong miệng cô, bàn tay của Hạng Chí Viễn thô bạo nắm chặt cổ của cô giống như muốn bẻ gãy, khiến cho cô không thể nhúc nhích…

Cô chỉ có thể bị ép chấp nhận: “Ưm…Ưm…”

Môi của cô bị nóng đến mức tê tái.

Đau khổ, căm hận, uất ức cùng trào dâng trong cơ thể, hốc mắt của cô vô cùng chua xót.

Trước mắt dần dần xuất hiện gương mặt dịu dàng của An Vũ Dương…

Cô thật sự phải để cho An Vũ Dương nhìn thấy, thấy bây giờ cô sống một cuộc sống như nào, phải để anh ta nhìn thấy anh ta đã làm cho cô rơi vào trong tay của ác ma ra sau…

“Ọe…”

Cơ thể của cô không thể chịu đựng được nữa, nôn hết ra ngoài.

Hạng Chí Viễn mắc bệnh sạch sẽ lập tức buông tay, ghét bỏ lùi sang bên cạnh.

Giang Ninh Phiến vội vàng đứng lên lao ra cửa sổ, đẩy cửa sổ nôn ra bên ngoài, hận không thể nôn hết sạch tất cả những thứ trong bụng ra…

“Ọe…”

Tim gan cũng giống như sắp bị nôn hết ra ngoài, Giang Ninh Phiến nôn mửa đến mức vô cùng khó chịu, hai tay nắm chặt vào cửa sổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK