Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhân tình này cô đã nhận.

Đúng lúc đỡ cho cô nằm vùng một phen.

Hai nam đồng nghiệp tiến lên vác Hà Giang Quân lên, một đoàn người đi vào trong, bỗng nhiên tiếng kèn ô tô truyền đến, vô cùng ồn ào.

Đám người lập tức quay đầu lại.

Chỉ thấy một chiếc Rolls-Royce đậi ở đó, cửa xe bị đẩy ra, một người đàn ông cao lớn từ trên xe bước xuống, đầu trọc bóng loáng sáng bóng.

Là anh Đông kiểm soát nhiều bến tàu nhất của Hồng Kông.

Anh ta đến cục cảnh sát làm gì?

Giang Ninh Phiến kinh ngạc nhìn về phía anh ta.

Anh Đông ở đó nhìn lướt qua, sau đó đi thẳng về phía cô, nở nụ cười toe toét dầu mỡ với cô: “Cảnh sát Giang có phải không, trước đó trên bữa tiệc tôi có mắt không biết Thái Sơn, mong rằng cô Giang đừng trách.”

“Anh đến để làm gì?”

Giang Ninh Phiến thản nhiên hỏi.

“Tôi còn có thể làm gì.” Anh Đông vừa cười vừa nói, dò xét cô từ trên xuống dưới: “Cách ăn mặc này của cô Giang là không có mang theo còng tay nhỉ.”

“Còng tay?”

Anh ta muốn làm gì?

Anh Đông nhìn trái phải xung quanh, kéo một cảnh sát mặc đồng qua, lấy một còng tay từ trên người anh ta ra, cảnh sát đưa tay muốn chống lại, đã bị cánh tay đầy bắp thịt của anh Đông đẩy ra.

Trong lòng mấy đồng nghiệp vang lên còi báo động, lập tức đề phòng móc súng ra nhắm vào anh ta.

“Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.” Anh Đông cầm còng tay giơ hai tay lên: “Tôi không có ý xấu.”

“Anh Đông, anh rốt cuộc muốn làm gì?”

 

Giang Ninh Phiến lạnh lùng hỏi.

Anh Đông liếc cô một cái, sau đó lưu loát còng tay vào cổ tay mình, khóa còng lại, sau đó cất giọng hét lên như tấu hài: “Các anh nhìn, là cô Giang bắt được tôi, cô Giang anh minh thần võ, là tinh thần của Hồng Kông chúng ta! Là ánh sáng của Hồng Kông chúng ta!”

“…”

Giang Ninh Phiến cạn lời nhìn anh ta.

“…”

Một đám cảnh sát không ai hiểu gì cả nhìn anh Đông, lại nhìn Giang Ninh Phiến, không rõ chuyện gì xảy ra.

“Mang tôi vào đi, cô Giang, tố cáo tôi, tố cáo tôi.”

Vẻ mặt anh Đông chờ mong nhìn cô, trên mặt viết đầy chữ mau bắt tôi đi, cô mau để tôi ngồi tù đi, sao cô còn chưa bắt tôi.

Cái quỷ gì vậy.

“Anh Đông, tôi bắt anh cũng cần chứng cứ.” Giang Ninh Phiến bất đắc dĩ nói.

“À, đúng đúng đúng, đám bọn bây, lấy tới đây.” Anh Đông xoay người, rống lên với mấy tên đàn em, giọng điệu phách lối.

Một đàn em lập tức chạy tới, đưa một phần tài liệu văn bản cho Giang Ninh Phiến.

Giang Ninh Phiến nhìn trang bìa, trang bìa chỉ có bốn chữ…

Giang Ninh Phiến nhận lấy.

Cô lật đằng sau ra, quả nhiên bên trong đều là chứng cứ phạm tội của anh Đông.

“Thế nào thế nào? Bây giờ có thể bắt tôi chứ?” Anh Đông cười nịnh nọt với Giang Ninh Phiến.

“…”

Giang Ninh Phiến không biết nên nói gì nữa, nói với đồng nghiệp một bên: “Dẫn anh ta vào, xin lệnh điều tra.”

“Đi lục soát nhà tôi đúng không?” Anh Đông nhìn về phía Giang Ninh Phiến nói: “Sao có thể vất vả để cô Giang đi xin lệnh điều tra chứ, tôi giao chìa khóa trong nhà cho cô, cô trực tiếp đi là được, thuốc phiện đều ở trong tầng hầm, mật mã két sắt là 452254.”

 

“…”

Tất cả mọi người đều bị sét đánh rồi, chưa từng thấy tội phạm nào tự đưa tới cửa như thế.

Mấy tên đàn em của anh Đông đứng đó cùng cúi đầu: “Anh Đông, đi đường bình an.”

“…”

Giang Ninh Phiến đau đầu, chỉ có thể để các đồng nghiệp đưa anh Đông vào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK