Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bởi vì tôi không điều tra được gì về anh." Giang Ninh Phiến lại nói nhỏ hơn: "Để Hạng Chí Viễn đi điều tra anh nhé."

"..."

Tần Tuấn Phong sợ hãi, ngây người nhìn về phía cô.

"Lần này các anh muốn nhắm vào Hạng Chí Viễn, anh đoán xem, nếu Hạng Chí Viễn thấy anh được thả ra, anh ấy sẽ làm thế nào?" Giang Ninh Phiến khẽ cười một tiếng.

"..."

Khuôn mặt Tần Tuấn Phong càng ngày càng trắng.

"Tôi nghĩ, cảnh sát chúng tôi vẫn dễ nói chuyện hơn đúng không?" Giang Ninh Phiến nói, ánh mắt cô quan sát vẻ mặt của anh ta.

Nói thừa.

Đương nhiên là không dễ nói chuyện rồi, Hạng Chí Viễn là nhân vật tàn nhẫn nhất mà cả Đông Nam Á đều biết, nếu rơi vào tay anh thì chẳng khác nào sống không bằng chết.

Giang Ninh Phiến nhìn sắc mặt của anh ta tái nhợt, cô lại nhẹ giọng thêm vào liều thuốc mạnh: "Anh đừng tưởng rằng anh có thể trốn đi, vì vào cái ngày anh được thả ra, tôi nhất định sẽ mời Hạng Chí Viễn tới hỗ trợ phá án, anh nghĩ anh thoát được sao?"

Cô vừa nói câu đó xong, Tần Tuấn Phong lập tức tê liệt cả người trên ghế ngồi, sợ hãi nhìn cô: "Cô sẽ thả tôi đi thật sao?"

Anh ta tình nguyện ngồi tù còn hơn.

"Không nhất thiết phải bắt anh, nếu chúng tôi bắt hết mấy người các anh thì lấy chỗ chứa ở đâu ra?" Thân thể Giang Ninh Phiến ngửa ra sau, cô cười xinh đẹp, giọng nói như mây trôi nước chảy: "Còn không vui bằng lấy con gà trống ra làm trò tiêu khiển nhỉ? Mà thôi, hình như tôi vẫn thấy anh thuận mắt hơn."

Tần Tuấn Phong càng bị dọa hết hồn, anh ta há mồm nói: "Cái đó, tôi..."

Ánh mắt sắc bén của Giang Ninh Phiến theo dõi anh ta, chờ đợi anh ta nhả ra đáp án, nhưng đột nhiên có người bên ngoài mở cửa ra, Tần Tuấn Phong lập tức im miệng.

"..."

 

Giang Ninh Phiến phiền muộn mím môi, quay mặt đi.

Chỉ thiếu một chút.

Chỉ thiếu một chút là Tần Tuấn Phong đã nói rồi.

Một đồng nghiệp đứng ở cửa ra vào nhìn về phía cô: "Ninh Phiến, Hạng Chí Viễn tới, anh ấy muốn hỏi tiến triển của vụ án."

Hạng Chí Viễn.

Thân thể nhỏ nhắn của Giang Ninh Phiến cứng lại: "Mọi người tiếp đón anh ta là được rồi, tôi ở đây còn bận phá án."

"Hạng Chí Viễn chỉ tên muốn cô tới tiếp anh ấy."

Đồng nghiệp nói.

"..."

Chỉ tên.

Giang Ninh Phiến đau đầu nhíu mày, với tác phong của Hạng Chí Viễn, nếu như anh muốn gặp cô, nếu anh không thấy cô chắc chắn anh sẽ không bỏ qua.

"Được, để tôi đi."

Giang Ninh Phiến đứng lên, đẩy đồ ăn vặt về phía Tần Tuấn Phong, mỉm cười nói: "Tần Tuấn Phong, anh suy nghĩ cho kỹ, tôi muốn đưa anh ra ngoài thì tối đa chỉ mất hai ngày làm hồ sơ thôi."

"..."

Tần Tuấn Phong hoảng sợ nhìn cô.

Người phụ nữ này là nhân vật nào đây, sao lại có thể nghĩ ra loại biện pháp tà đạo này, cô ta có còn là cảnh sát hay không.

"Cho anh này, ăn nhiều một chút." Ánh mắt Giang Ninh Phiến rơi vào một gói kẹo mè xửng, lại tốt bụng nhắc nhở: "Đúng rồi, tôi thiện chí nhắc anh nhé, đừng ăn kẹo mè xửng."

Không ngọt chút nào.

Còn có chút đắng nữa, không biết vì sao lại gọi là kẹo mè xửng.

 

Nói xong, Giang Ninh Phiến quay người, cô và đồng nghiệp đi ra ngoài.

Trong văn phòng, Cô Minh Thành với mái tóc trắng đứng ở đó, trên cánh tay bị cố định thạch cao đeo trên cổ. Dáng vẻ anh ta rất buồn cười, đôi mắt cứ nhìn lên, nhìn xuống, nhìn trái, nhìn phải, tròng mắt chuyển động nhanh như chớp.

Hạng Chí Viễn thì ngồi ở trước bàn làm việc của cô, hai chân dài khép lại, cặp chân phách lối đặt trên mép bàn, trên mặt bàn có một tấm hình của cô, đế giày của anh sắp che đi toàn bộ khung ảnh.

Dù anh đưa lưng về phía cô, cô cũng có thể cảm nhận được quanh người anh phát ra hơi thở bướng bỉnh khó gần.

Bàn tay thon dài của Hạng Chí Viễn cầm một chồng văn bản tài liệu, anh nhìn thấy là cầm lên ném, ném từng tập hồ sơ về phía cô.

Cô và một đám đồng nghiệp dựa vào tường, đứng đấy, không có một ai đi lên ngăn anh lại, nhìn qua giống như là thuộc hạ của Hạng Chí Viễn vậy.

Giang Ninh Phiến đè tay lên eo, hít sâu một hơi, vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt đi về phía trước, cầm lấy số tài liệu mà Hạng Chí Viễn đang ném: "Cậu Hạng, đây là văn kiện cơ mật của cảnh sát chúng tôi, không thể cho người ngoài xem được."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK