Mục lục
Cô vợ cưng sủng của hắc đế - Giang Ninh Phiến (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi chiều hôm nay quá rung động lòng người.

Bình tĩnh lại sau cơn hoảng hốt, lại khiến cho người ta không cách nào thật sự an tâm được.

Giang Ninh Phiến tắm xong bước ra, buộc lại sợi dây của bộ đồ ngủ tơ lụa màu trắng của mình.

Loại tơ lụa này là do Hạng Chí Viễn đặc biệt cử người đi chọn mua về, mỏng hơn trước kia rất nhiều, mặc lên người cảm giác như không mặc gì, thoải mái dễ chịu.

Anh luôn chăm sóc cho cô rất chu đáo.

Cô bước ra khỏi phòng tắm thì nghe được tiếng tin tức phát ra từ TV trong phòng.

Hạng Chí Viễn ngồi trước ghế, vẻ mặt u ám, cúi thấp đầu, tay trái dùng cái nhíp nhặt những mảnh vỡ thủy tinh trên tay phải ra, khuôn mặt lạnh lùng không khỏi nhíu mày.

“Anh xử lý chuyện kia xong rồi à?” Giang Ninh Phiến lên tiếng.

Nghe thấy giọng của cô, Hạng Chí Viễn quay đầu nhìn lại, trên mặt không có biểu cảm gì, thấp giọng trả lời: “Ừm.”

Sau đó, anh tiếp tục dùng nhíp nhặt mảnh vụn thủy tinh.

Máu tươi trên tay chảy ra, vết thương lớn nhỏ thấy mà giật mình, không thấy rõ được mảnh vỡ ở đâu.

Như thể anh không cảm nhận được đau đớn, như cái tay phải này không phải là của anh.

Không một tiếng kêu đau.

Máu tươi lẫn với thuốc khử trùng chảy xuống, rơi vào trong thùng rác.

Giang Ninh Phiến đứng bên cạnh, chóp mũi không nhịn được cảm giác chua xót, không kìm lòng nổi lên tiếng hỏi: “Vết thương của anh rất nghiêm trọng, đến bệnh viện chữa trị đi.”

Một cái hộp lắc xí ngầu thủy tinh lớn như vậy nện lên tay anh…

“Không cần đâu.”

Hạng Chí Viễn trầm giọng nói, giọng nói không có cảm tình gì, tựa như đã quen với những đau đớn như thế từ lâu.

Giang Ninh Phiến chớp chớp ánh mắt chua xót, bước tới kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh…

Cô cầm thuốc khử trùng xịt lên tay, rửa sạch tay.

Sau đó, Giang Ninh Phiến cầm lấy cái nhíp từ trên tay Hạng Chí Viễn, một tay nâng bàn tay phải lẫn lộn máu thịt của anh, bắt đầu giúp anh nhặt mảnh vụn…

Hạng Chí Viễn bỗng rụt tay trở về.

Giang Ninh Phiên khó hiểu ngẩng mặt lên nhìn anh: “Sao đấy?”

Sự ngạc nhiên trong mắt Hạng Chí Viễn chợt lóe lên rồi biến mất, vẫn là vẻ ảm đạm đến mức không thể nhìn ra anh đang suy nghĩ gì.

“Bẩn lắm, đừng đụng.”

Hạng Chí Viễn nói như vậy, giọng điệu trầm khàn đầy từ tính.

Anh đưa tay sang muốn giật lại cái nhíp, nhưng Giang Ninh Phiến giữ chặt không buông…

“Anh đừng quên, tôi là một y tá, anh làm những việc này sẽ không chuyên nghiệp bằng tôi đâu.”

Giọng nói của Giang Ninh Phiến rất nhẹ, cũng rất cố chấp, cô lại nhẹ nhàng nâng tay anh lên, cúi đầu bắt đầu tập trung nhặt mảnh vụn cho anh.

“Tiêm Tiêm…” Hạng Chí Viễn có hơi không biết làm sao.

Giang Ninh Phiến rất cứng rắn.

Hạng Chí Viễn chỉ có thể mặc cho cô làm, cụp mắt nhìn vào vẻ mặt tập trung của cô, lông mày mảnh, hàng mi dài xinh đẹp như cánh bướm, sống mũi nhỏ nhắn thẳng tắp, đôi môi rất thích hợp để hôn.

Một Giang Ninh Phiến như vậy, giờ phút này đang đặt toàn bộ sự chú ý lên người anh.

Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô, ánh mắt u ám phiền muộn rốt cuộc hiện lên chút ý cười nhàn nhạt: “Sau này không cho phép em chữa trị cho những người đàn ông khác.”

“Tại sao?”

Giang Ninh Phiến giúp anh xử lý vết thương trên tay, thuận miệng hỏi.

“Bởi vì dáng vẻ này của em quá quyến rũ.” Giọng nói của Hạng Chí Viễn đầy gợi cảm, nhưng lời thốt ra lại cực kỳ độc đoán: “Cho nên sau này em cũng không cần làm y tá nữa.”

Làm y tá thì phải ngày ngày phục vụ người khác, nói không chừng còn gặp một số người đàn ông thô bỉ.

“…”

“Nếu em trị thương cho những người đàn ông khác, tôi sẽ không chịu nổi.” Giọng nói của Hạng Chí Viễn ẩn chứa ý cười, khóe môi hơi cong lên, khuôn mặt hết sức quyến rũ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK