Mục lục
Truyện Tổng Tài Anh quá độc ác rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3881

Khoảng chừng vài phút sau thì có tiếng bước chân vang lên từ chỗ lầu hai Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một cô gái trẻ mặt một chiếc áo len rộng và chân váy nhẹ nhàng đi xuống.

Mái tóc dài đen nhánh, mềm mại của cô gái ấy buông xõa trên vai, ôm lấy gương mặt trái xoan nhỏ bằng lòng bàn tay, khiến cô toát ra vẻ vừa dịu dàng mà lại vừa điềm tĩnh.

Ánh mắt của cô trong veo, giống như ẩn chứa cả dải ngân hà trong đó vậy.

Khi Tô Lam nhìn thẳng vào mắt người đàn ông thì ánh mắt ông ta hơi lóe lên điều gì đó, sau đó ông ta nhìn ra chỗ khác.

Ông Hồng kéo ghế ngồi ở phía đối diện người đàn ông ra, khách sáo nói với Tô Lam: “Cô Tô, mời ngồi.”

Mặc dù vừa nãy Tô Lam đứng ở trên tầng hai nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được vẻ chết chóc trên người người đàn ông này, nhưng cô lại không hề hoảng sợ.

Cô bình tĩnh ngồi xuống, không kiêu ngạo, không nịnh nọt, nhìn người đàn ông đối diện với ánh mắt rất tự nhiên “Ông Hồng, ông không định giới thiệu gì à”

Ông Hồng hơi bất ngờ, sau đó nhìn về phía người đàn ông kia theo bản năng.

Người đàn ông kia tự mình lên tiếng trước.

“Tôi họ Tư Đồ”

Tư Đồ?

Nhìn gương mặt người này thì có vẻ khá Châu Á, mà nghe họ của ông ta thì có vẻ như đây cũng là người nước Thiên Hoàng thì phải?

Nhưng mà ông ta chỉ chịu nói cho cô biết họ chứ không nói tên thật Ra vẻ bí ẩn như vậy, có khi cái họ này cũng là giả cũng nên.

Ông Hồng lùi về phía sau vài bước, cung kính đứng ở chỗ gần bàn ăn để chờ lệnh.

Ngài Tư Đồ thấy Tô Lam ngồi xuống thì có vẻ khá vui “Ở đây đã quen không?”

Tô Lam nhìn liếc qua đồ ăn trên bàn, nhưng cô cũng không nhấc đũa lên mà chỉ nhìn ngài Tư Đồ với vẻ mặt có vẻ khá hào hứng: “Hay là để lần sau tôi bắt ông đến một hòn đảo hoang, nhốt ở đấy nửa tháng để xem ông có thấy quen hay không nhé?”

Động tác của ngài Tư Đồ hơi khựng lại, ông Hồng cũng thầm cảm thấy không ổn, cô Tô này, sao cứ khăng khăng lao đầu vào họng súng mãi thế?

Ông Hồng lại toát mồ hôi lạnh, đúng lúc.

ông ta chuẩn bị tiến lên nói vài câu để bầu không khí bớt căng thẳng thì lại thấy ông Tư Đồ nói: “Vậy ngày mai đổi chỗ khác.”

Tô Lam lại tiến thêm một bước nữa: “Thưa ngài Tư Đồ, nếu như tôi nói rằng mình muốn đổi chỗ đến trang viên Elburg thì sao?”

Ngài Tư Đồ bình tĩnh cắt một miếng bò bít tết: “Không được”

Tô Lam lập tức ném dao nĩa trong tay xuống bàn: “Nếu không làm được thì ông còn hỏi tôi ở đây quen hay không quen làm gì?

Động tác của cô hơi mạnh, tiếng ném dao nĩa phát ra tiếng vang khá lớn.

Tô Lam đứng lên, quay người rời đi, ông Hồng thấy rất rõ, vẻ mặt của ngài Tư Đồ lại đang trở về trạng thái rất khó chịu.

Ông Hồng bỗng cảm thấy hơi hối hận, lần trước vì ông vẫn hơi cả nể nên mới không nói rõ cho Tô Lam biết rõ về tính cách của ông Tư Đồ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK