Mục lục
Truyện Tổng Tài Anh quá độc ác rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1227

“Được rồi, có thể ngồi dậy được rồi, không có vấn đề gì nữa.” Bác sĩ Hách vội vàng đưa khăn giấy, Quan Triều Viễn nhận lấy, cẩn thận lau gel siêu âm trên bụng Tô Lam.

Ra ngoài bác sĩ Hách thuật lại tình hình với Mục Chỉ Huyên, lúc này Mục Chỉ Huyên mới yên tâm.

Trên đường về.

“Tô Lam, trưa nay con nấu cơm đi, mẹ sẽ phụ con, giúp con chuẩn bị hết. Con chỉ cần cầm muôi là được, cơm mẹ nấu con không ăn được, bây giờ con phải bổ sung nhiều chất dinh dưỡng.”

Lúc Mục Chỉ Huyên nói câu này, bà cũng hơi ngại, dù gì Tô Lam đang mang thai, bản thân là mẹ chồng nên chăm sóc nhưng tay nghề nấu nướng của bà không tốt lắm.

“Sao mẹ lại bảo Tô Lam nấu cơm? Rõ ràng mẹ biết Tô Lam đang mang thai mà!” Quan Triều Viễn là người đầu tiên phản đối.

“Vậy con nấu nhé?”

“Con không biết!”

“Cho nên nhà ta ai biết nấu cơm?”

Quan Triều Viễn bị mẹ ruột làm cho không nói nên lời.

“Mẹ, không sao, để con nấu đi. Bây giờ con không còn yếu vậy nữa, nấu bữa cơm thôi mà.”

Tô Lam vội giảng hoà.

“Chỉ có Tô Lam là hiểu chuyện! Không biết con phước bao nhiêu đời nữa!” Mục Chỉ Huyên liếc xéo con trai mình.

“Ha ha!” Quan Triều Viễn không hề quan tâm, hôn lên má Tô Lam.

Tô Lam lau mặt cúi đầu ngại ngùng, phải biết Mục Chỉ Huyên còn đang ở đây mà!

Cô vội vàng ra hiệu cho anh, Quan Triều Viễn lại chẳng thèm để ý.

“Không sao, bố mẹ anh cũng thường xuyên hôn nhau trước mặt anh!”

Lần này đến lượt Mục Chỉ Huyên ngại, mình nuôi con kiểu gì thế này?

Vừa về đến nhà, Tô Lam đã vào bếp ngay, Mục Chỉ Huyên cũng vào theo cô, tiện thể giúp đỡ.

Vốn dĩ Quan Triều Viễn định đi theo Tô Lam nhưng Mục Chỉ Huyên chê anh phá rối nên đẩy anh ra khỏi bếp.

Tô Lam chuẩn bị bữa trưa một cách chuyên nghiệp, Mục Chỉ Huyên nhìn mà trợn mắt há mồm.

“Tô Lam, con học ai vậy? Sắp thành đầu bếp chuyên nghiệp rồi đấy!”

“Mười tuổi con đã bắt đầu học nấu ăn rồi, tập suốt bao nhiêu năm qua, quen tay hay việc thôi ạ.”

Mục Chỉ Huyên gật đầu liên tục: “Đúng là không biết Tiểu Viễn nhà mẹ có phước mấy đời, tính tình quá tệ, buồn vui thất thường, còn ham chơi. Sau này con phải quản lý thằng bé chặt hơn, nếu nó ức hiếp con, con cứ nói với mẹ, mẹ sẽ xử nó cho con.”

Tô Lam cười ngại ngùng.

“Đúng rồi, Tô Lam, cậu Giản là bạn của hai đứa à?”

Mục Chỉ Huyên bắt đầu tiến hành thăm dò thật cẩn thận.

“Mẹ nói anh Ngọc à, chúng con là bạn thân, anh ấy giao con cho anh Ngọc, dọc đường đi anh Ngọc cũng chăm sóc con lắm.”

“Mẹ thấy cậu ấy là người tài, đưa con đến được đây khó rồi, vào được Love Valley càng khó hơn.”

“Đúng vậy, anh Ngọc rất giỏi, anh ấy là trẻ mồ côi nên đã trải qua khá nhiều chuyện.”

Tô Lam vừa nấu ăn vừa nói chuyện với Mục Chỉ Huyên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK