Mục lục
Truyện Tổng Tài Anh quá độc ác rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1655

“Sao anh lại giận thế, lâu rồi không gặp, anh không thể khách sáo với tôi chút à?” Cô gái đứng lên bước đến trước mặt Quan Triều Viễn.

“Anh không biết tôi thật à, anh quan sát kỹ gương mặt này đi?”

Đó là một gương mặt cực kỳ xinh đẹp, lớp trang điểm tinh xảo, mặt hoa da phấn, trang phục màu trắng làm tôn lên làn da của cô ta, đúng là một cô gái xinh đẹp trẻ trung.

“Anh Quan, anh suy nghĩ thật kỹ xem, chúng ta đã từng gặp nhau thật mà!”

Cô gái có làn da trắng nõn nà nháy mắt nghịch ngợm, đúng là cô tiên nữ tinh nghịch.

Quan Triều Viễn lười quan tâm đến cô ta: “Tôi đã từng gặp rất nhiều người, nếu ai tôi cũng phải nhớ thì não làm gì đủ mà dùng, cút ra ngoài nhanh cho tôi!”

Cô gái chu môi, không được người ta nhớ đúng là không phải chuyện vui vẻ gì.

“Sao anh lại như vậy? Người bình thường mà sánh được với tôi à? Chẳng lẽ anh không nhớ tôi thật hả? Vậy được thôi, anh có nhớ khoảng một năm rưỡi trước, anh đã từng cứu một cô gái ở biển Tình Nhân không?”

“Biển Tình Nhân?”

Quan Triều Viễn không thường đến đó lắm, chỉ nhớ lần đó Tô Lam trốn ra ngoài, cô trốn đến biển Tình Nhân. Anh nghĩ Tô Lam định tự tử, đúng là đã cứu một cô gái từ biển.

“Ồ, thì ra là cô à…” Đúng là Quan Triều Viễn không nhớ cô gái mà mình cứu trông thế nào, anh chỉ nhớ Tô Lam của khi đó.

“Cuối cùng anh cũng nhớ ra rồi, đó là tôi đấy, người mà lúc trước anh đã cứu là tôi! Tôi tên Lê Thấm Thấm!”

Doãn Cẩn thấy đúng là hai người quen nhau thật thì vội rời khỏi văn phòng.

“Cô đến văn phòng tôi làm gì?” Quan Triều Viễn vẫn lạnh lùng với Lê Thấm Thấm.

“Tôi đến tìm anh đó! Anh là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi phải làm gì để đền đáp anh đây?” Lê Thấm Thấm nghiêng đầu nhìn Quan Triều Viễn với vẻ chờ mong.

“Tôi không cần cô đền đáp, cô quên chuyện đó đi.”

Quan Triều Viễn bước đến trước bàn làm việc: “Ra ngoài!”

Lê Thấm Thấm không ngờ, dù cô ta có chủ động tiết lộ thân phận thì Quan Triều Viễn vẫn lạnh lùng với cô ta đến vậy.

“Này! Anh bất lịch sự thật đấy? Tôi có lòng tốt muốn báo đáp anh mà anh lại bảo tôi ra ngoài?” Lê Thấm Thấm đứng lên bước đến trước mặt Quan Triều Viễn, tức đến mức giẫm chân.

“Cho nên cô đang mắng ân nhân cứu mạng của cô bất lịch sự à?”

“Hả…” Lê Thấm Thấm chợt phát hiện, nói vậy với ân nhân cứu mạng của mình đúng là bất lịch sự: “Vậy được thôi, tôi xin lỗi, tôi thật lòng muốn báo đáp anh, anh muốn tôi báo đáp thế nào? Chỉ cần anh nói, tôi đảm bảo nhất định sẽ làm được.”

Quan Triều Viễn ngồi lên ghế của mình suy nghĩ thật kỹ rồi ngẩng đầu nhìn Lê Thấm Thấm.

“Cô muốn báo đáp tôi thật à?”

“Thật mà, nếu không anh nghĩ tôi chạy một quãng đường xa đến chỗ anh làm gì!”

“Thế thì được, cô ra ngoài đóng cửa đi.”

Lê Thấm Thấm nhíu mày: “Đơn giản vậy thôi à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK