Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 854

Hơn nữa giờ phút này quả thật là Tô Khiết đang nghĩ đến chuyện khác.

Đúng lúc này, Liên Cung lại đột nhiên gọi một tiếng, thiếu chút nữa là Tô Khiết đã vô thức đáp lời.

Nhưng mà Tô Khiết dù sao cũng là Tô Khiết, một giây sau cô đã kiểm soát nó một cách hoàn hảo.

Cô âm thầm cười khẽ ở trong lòng, xem ra Liên Cung thật sự bắt đầu nghi ngờ cô rồi.

Từ hôm nay trở đi, cô không thể tiếp tục ở lại nơi này lâu được.

Vốn dĩ cô đã làm xong tất cả những chuyện cô nên làm, chuyện thẩm vấn như này thì cô cũng không cần phải tham gia.

Tô Khiết vẫn còn đang mất hồn như cũ, gần như vẫn còn đang suy nghĩ chuyện gì đó, có vẻ như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi Liên Cung.

Liên Cung nhìn thấy được phản ứng của cô, ánh mắt chợt lóe lên, trong lòng thoáng qua chút mất mát.

Lúc nãy ngay cả một chút phản ứng khác thường mà cô cũng không có, cho nên cô hẳn không phải là Tô Khiết.

“Lão đại, anh bị ma ám rồi hả? Em biết là anh thích Tô Khiết, nhưng mà anh cũng không thể gọi Tô Khiết với cô Đường được, sự khác biệt giữa Tô Khiết với cô Đường cũng không phải là một chút.” Sau khi Minh Viễn lấy lại tinh thần, khóe môi nhịn không được mà kéo ra.

Cô Đường là chuyên gia tâm lý tội phạm, hơn nữa dáng người rất là xinh đẹp, cái này quả thật khác biệt một trời một vực với Tô Khiết.

Vậy mà lão đại lại gọi cô Đường là Tô Khiết, quả là không bình thường mà.

Liên Cung vẫn đang nhìn Tô Khiết như cũ, khóe môi giật giật như là muốn nói cái gì đó, nhưng mà cuối cùng vẫn nhịn được.

“Đúng rồi, chuyện này cũng đã xử lý sắp xong rồi, tôi cũng nên đi thôi.” Tô Khiết không nhìn anh ta, rất là tự nhiên mà nói một câu.

“Nhanh như vậy đã muốn đi rồi à?” Sắc mặt của Liên Cung thay đổi, phản ứng có chút nhanh, lập tức đứng dậy.

“Ừm” Tô Khiết không nói gì thêm, chỉ là nhẹ nhàng gật đầu.

Phản ứng của Tô Khiết như vậy, Liên Cung cũng không thể nói thêm cái gì nữa, lúc đầu cô được cấp trên mời đến để giúp đỡ phá án, bây giờ bản án cũng đã phá được rồi, cô đi cũng là chuyện thường.

Ngay cả lý do giữ lại mà anh ta cũng không có.

“Cô Đường vất vả lắm cô mới đến đây một chuyến, ở đây chơi nhiều thêm mấy ngày đi.” Tiểu Châu không biết là do mình không nỡ, hay là muốn giữ lại thay cho lãnh đạo.

“Ở chỗ của các người thì có gì vui chứ, đi nha, tạm biệt.” Tô Khiết lại trực tiếp phất phất tay, sau đó liền đi ra ngoài.

Chuyện đã hoàn thành rồi, cô chắc chắn phải nhanh chóng trở về, hai bé con của cô vẫn còn đang chờ cô.

Liên Cung rất muốn giữ cô ở lại, nhưng mà thật sự không tìm thấy được lý do, hơn nữa anh ta nhìn một mặt kiên trì của cô, sợ là anh ta có giữ cũng không thể giữ lại được, cho nên lời nói đến bên miệng thì ép buộc thay đổi: “Để tôi cho người đưa cô về.”

Lần này Tô Khiết cũng không từ chối, dù sao thì ở đây tương đối vắng vẻ, cô có gọi xe cũng không tiện.

Liên Cung âm thầm thở ra một hơi, cuối cùng cũng chỉ có thể sắp xếp xe đưa cô đi, nhìn về phía cô rời khỏi, Liên Cung đứng đó thật lâu.

Lần này Tô Khiết vốn là muốn nghe ngóng tin tức của mẹ, nhưng mà bà cụ đó căn bản cũng không phải là bọn buôn người, cho nên chắc chắn không có khả năng biết chuyện của mẹ, mà cô cũng đã xem những tài liệu khác rồi, không có bất cứ phát hiện nào.

Trong lòng của Tô Khiết có chút thất vọng, cô ngồi ở trên xe âm thầm thở dài một hơi, chuyển mắt nhìn ra phía bên ngoài, sau đó đột nhiên thấy được bảng hiệu thôn Minh Hô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK