Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1421

“Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vết thương rất nghiêm trọng.” Bác sĩ nhìn về phía Lưu Vũ, sắc mặt đầy nặng nề: “Phía dưới bị thương nghiêm trọng, sau này không thể sinh con được…”

Lưu Vũ nghe bác sĩ nói thì cả người lảo đảo, thật ra bà ta đã sớm nghĩ tới tình huống này, dù sao bà ta đã sắp xếp để đối phó Tô Khiết.

Nhưng hiện tại bà ta nghe bác sĩ nói Tô Nghiên Nghiên không thể sinh con thì vẫn chịu đả kích.

“Hơn nữa cô ta bị trói chặt trong thời gian dài, trong lúc trói chặt còn chịu tổn thương, cho nên sau này hai chân không thể đi được nữa.” Bác sĩ có chút không đành lòng, nhưng tình hình của người bệnh như vậy phải báo cho người nhà biết.

Lưu Vũ chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, suýt nữa ngã lăn xuống đất.

Bà ta vốn cho rằng không thể sinh con đã là hậu quả nghiêm trọng nhất, không nghĩ tới…

Nếu sau này Nghiên Nghiên không thể đi được nữa, chỉ có thể nằm trên giường, còn có ích lợi gì?

“Haiz, bị trói chặt thời gian quá dài, nếu phát hiện sớm một chút, cho dù phát hiện sớm hơn một tiếng, hoặc là nửa tiếng thì còn có cơ hội.” Bác sĩ thở dài một hơi, không nhịn được lắc đầu.

Nếu lúc trước Lưu Vũ nói dãy số thật cho Tô Khiết thì có lẽ có thể tranh thủ thêm thời gian, có lẽ chân của Tô Nghiên Nghiên không bị tàn phế.

Bác sĩ rời đi, Lưu Vũ cắn răng, sau đó cất bước đi vào phòng bệnh, bởi vì tình huống của Tô Nghiên Nghiên vô cùng đặc biệt, cho nên cảnh sát bên yêu cầu sắp xếp một phòng bệnh đơn.

Bởi vì tình huống của Tô Nghiên Nghiên vô cùng đặc biệt, cho nên cảnh sát yêu cầu sắp xếp một phòng bệnh đơn.

Nữ cảnh sát đưa Tô Nghiên Nghiên đến đây vẫn chưa rời đi, cô ta thấy Lưu Vũ và Tô Trung Dung đi vào nên nói: “Mấy người là người nhà của Tô Nghiên Nghiên sao? Vậy mấy người chăm sóc cô ta đi, tôi quay về trước, chờ cô ta tỉnh lại thì chúng ta sẽ đến ghi chép.”

“Cô là cảnh sát?” Lưu Vũ nhìn cô ta, con ngươi nhanh chóng lóe lên.

“Phải, tôi là cảnh sát.” Nữ cảnh sát cũng không nghĩ nhiều, trả lời rất tự nhiên.

“Đã bắt hết những người đó rồi sao? Tôi muốn nói là những người làm hại con gái tôi?” Lưu Vũ lại hỏi, lúc Lưu Vũ hỏi câu này thì tay rõ ràng run rẩy, bà ta sợ hãi, rất sợ hãi.

Cảnh sát cứu Nghiên Nghiên, có phải những người đó đều bị bắt hết hay không? Đến lúc đó bọn họ có khai bà ta ra hay không?

“Lúc chúng tôi tới thì những người đó đã chạy thoát.” Nữ cảnh sát cho rằng bà ta tức giận vì không bắt được những người đó, cho nên đối mặt với câu hỏi của Lưu Vũ, nữ cảnh sát cảm thấy có chút xấu hổ, không nhịn được nói thêm một câu: “Nhưng cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ nghĩ cách bắt được bọn họ, nhất định để bọn họ chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

“Được, được, cảm ơn cô.” Lưu Vũ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, không bắt được những người đó thì tốt.

Nữ cảnh sát nhìn thấy vẻ mặt Lưu Vũ thay đổi thì hơi ngẩn người, nhưng cũng không nghĩ nhiều, sau đó rời đi.

“Cảnh sát chưa bắt được những người đó, cho nên chúng ta cũng không cần quá lo lắng.” Tô Trung Dung cũng nghe thấy nữ cảnh sát nói nên cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng nữ cảnh sát kia nói chờ Nghiên Nghiên tỉnh lại sẽ đến đây ghi chép, cho nên chờ Nghiên Nghiên tỉnh lại, bà phải dặn dò Nghiên Nghiên mấy câu, đừng để Nghiên Nghiên lỡ miệng nói ra.” Tô Trung Dung lại vô cùng tỉnh táo, nghĩ rất chu đáo.

Nhưng ông ta không hề nghĩ tới tình huống của con gái mình, càng không nghĩ tới tâm trạng và tổn thương của con gái mình lúc này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK