Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1091

Bà cụ Đường nhanh chóng di chuyển tầm mắt nhìn về phía Đường Vân Thành, khóe môi khẽ run mấp máy: “Con vừa mới nói con đã tìm được con gái của Thúy Nhi rồi?”

“Dạ, đã tìm được rồi.” Đường Vân Thành trịnh trọng gật đầu.

“Người đâu, người đâu, người đang ở đâu vậy! Nhanh nhanh dẫn đến để bọn ta gặp mặt đi.” Ông cụ Đường muốn đứng dậy, nhưng mà cảm giác thân thể hơi mềm nhũn, không thể đứng dậy được, cho nên cũng chỉ có thể lớn tiếng gào thét.

“Con đã dẫn con bé trở về.” Tâm trạng vừa mới ổn định của Đường Vân Thành lại trở nên kích động một lần nữa: “My, dẫn người vào đi.”

Lúc này Phạm My mới dẫn Tô Khiết đi vào.

Ánh mắt của hai người già đều nhìn thẳng tắp về phía Tô Khiết, lúc nhìn thấy rõ dáng vẻ của Tô Khiết, hai người trực tiếp cứng đờ.

“Giống rất, giống quá, giống mẹ lúc còn trẻ con bé là con gái của Thúy Nhi tuyệt đối không sai được.” Bà cụ Đường nhìn dáng vẻ của Tô Khiết, kích động toàn thân phát run, hiển nhiên cũng không hề nghi ngờ một chút nào.

“Đúng vậy, chắc chắn là không sai được, sẽ không sai đâu.” Ông cụ Đường cũng gật đầu liên tục.

“Cô nhóc, đến đây, mau đến đây để cho bà nhìn xem.” Bà cụ Đường thật ra rất muốn tiến đến đó, nhưng mà bà cảm thấy hiện tại hai chân của mình như nhũn ra, căn bản cũng không thể bước đi được, cho nên cũng chỉ có thể vẫy tay kêu Tô Khiết đi tới.

Ông cụ Đường dùng sức vịn ghế sofa đứng dậy, chỉ là hai tay của ông rõ ràng đang run rẩy.

Tô Khiết nhanh chóng bước tới, bà cụ Đường vội vàng cầm lấy tay của cô nắm lấy thật chặt không buông ra: “Thật sự là con gái của Thúy Nhi, thực sự là con gái Thúy Nhi rồi, đã tìm nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng đã tìm được.”

“Sao con có thể tìm được con bé vậy?” Ông cụ Đường nghe thấy lời nói này của bà cụ Đường, nhịn không được mà chuyển hướng về phía Đường Vân Thành, hỏi một câu.

“Không phải là con tìm được mà là do Đường Lăng đã tìm được, cái thằng nhóc trời đánh đó, nó đã sớm tìm được con bé, vậy mà cứ luôn giấu diếm chúng ta.” Nhắc đến việc này thì Đường Vân Thành lại nhịn không được mà tức giận.

“Cái thằng nhóc thối này, chờ nó trở về đây xem xem bà có đánh gãy chân của nó hay không, chuyện lớn như vậy mà nó cũng dám giấu diếm chúng ta.” Phản ứng của ông cụ Đường gần như là không khác gì so với Đường Vân Thành lúc nãy, nhưng mà lúc ông nhìn về phía Tô Khiết, rõ ràng trong biểu cảm nhiều hơn mấy phần kích động.: “Vậy cô nhóc này là…”

“Ba, thật ra thì lúc trước ba cũng đã từng gặp rồi, con bé chính là Đường Thấm Nhi, chính là chuyên gia tâm lý học tội phạm phá án.” Lúc này Đường Vân Thành nói đến chuyện này ở trước mặt của ba mình, giọng điệu cũng không nhịn được mà kiêu ngạo và đắc ý.

“Con nói con bé là cô nhóc Đường, cô nhóc Đường là con gái của Thúy Nhi?” Ông cụ Đường hoàn toàn hoảng sợ, hai mắt trừng cực lớn: “Cho nên cô nhóc này thật sự là người nhà họ Đường của chúng ta, thật sự là người nhà của chúng ta?”

“Đúng vậy đó ba, con bé thật sự là con cháu nhà họ Đường của chúng ta.” Lúc Đường Vân Thành lại nói ra lời này, ông liền cười lên, ông lập tức thúc giục Tô Khiết: “Còn thất thần ở đó làm gì, còn không gọi ông đi?”

“Ông ngoại, bà ngoại.” Tô Khiết ngoan ngoãn gọi một tiếng, lúc nãy là do tâm trạng của cô quá kích động, cho nên trong lúc tức thời quên cả gọi.

“Ôi ôi ôi, thật là tốt thật là tốt quá đi thôi, đứa nhỏ này… thật tốt, thật tốt, bà cụ Đường liên tục nói, bà vẫn luôn nói thật tốt thật tốt, không biết là nói Tô Khiết tốt hay là nói chuyện này tốt, chắc là cả hai đều tốt đi.

“Đương nhiên là tốt rồi, bà không biết cô nhóc lợi hại biết bao nhiêu đâu, vụ án lần này là do con bé đã phá đó, nếu như không phải là cô nhóc này, chỉ sợ là bản án đó còn chưa phá được đâu.” Giờ phút này trong giọng nói của ông cụ Đường cũng cực kỳ đắc ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK