Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1739

Khi nói lời này, trong giọng nói của Lâm Bối rõ ràng mang theo vài phần ý lạnh.

Đường Lăng nghe thấy lời của cô, động tác dừng lại, mau chóng ngẩng đầu nhìn cô…

Khi Đường Lăng nhìn thấy sự trầm lạnh trên mặt cô, mắt của anh ta lóe lên.

Vừa rồi, anh ta là không tự chủ, không khống chế được…

Cách nghĩ của anh ta là, nếu anh ta muốn lấy cô, cô chính là người phụ nữ của anh ta, cho nên anh ta mới mất khống chế.

Đường Lăng lặng lẽ hít một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, nhưng lại cảm thấy, nhìn cô như thế, anh ta căn bản không bình tĩnh được.

Đường Lăng hơi nghiêng người, nằm ở một bên, nhắm mắt lại, anh ta rõ ràng nghĩ mắt không thấy thì tâm sẽ tịnh, nhưng hô hấp của anh ta vẫn dồn dập.

Sau khi Đường Lăng tránh ra, Lâm Bối vội vàng ngồi dậy, chỉnh quần áo của mình, cô lập tức tránh sang một bên, duy trì khoảng cách với Đường Lăng.

Đường Lăng không dễ gì đè nén sự xúc động trong lòng mình xuống, anh ta mở mắt, nhìn thấy Lâm Bối cố tình kéo giãn khoảng cách với anh ta, mắt của anh ta hơi nheo lại.

Cô tưởng anh ta thật sự sẽ cưỡng ép cô sao? Đường Lăng anh ta là người như thế sao?!

Đường Lăng hít sâu một hơi, thật ra, có một điểm anh ta không thể không thừa nhận, đối với cô, anh ta thật sự có hơi không khống chế được.

Nghĩ đến điểm này, khóe môi của Đường Lăng không kìm được mà hơi cong lên, hoặc cô gái này chính là ông trời phái xuống trừng phạt anh ta.

Đường Lăng dậy, ngồi trên giường, nhìn cô, khóe môi hơi mím lại, anh ta cảm thấy thật sự cần thiết phải nói chuyện với cô.

Cũng tùy tiện nói về chuyện kết hôn của bọn họ.

Nhưng, vào lúc này, điện thoại của Đường Lăng bỗng đổ chuông, Đường Lăng nhìn màn hình hiển thị, mắt hơi lóe lên, sau đó nghe máy.

“Anh Đường, tôi ở ngoài cửa gõ cửa cả nửa ngày, mới sáng sớm như vậy, anh đi đâu rồi?” Điện thoại là Đại vương tử gọi đến, trong ngữ khí đó không nghe ra quá nhiều cảm xúc.

“Đại vương tử tìm tôi có chuyện gì?” Đường Lăng lúc này nghe máy của Đại vương tử, rõ ràng có hơi bất mãn, khi Đường Lăng nói lời này, mắt nhanh chóng liếc nhìn Lâm Bối.

Đại vương tử nghe thấy lời này của Đường Lăng rõ ràng ngây ra: “Lẽ nào hôm nay không phải là anh Đường tiếp đãi chúng tôi sao?”

Lông mày của Đường Lăng hơi nhíu lại, hôm nay đương nhiên vẫn là anh ta tiếp đãi bọn họ, nhưng anh ta hôm nay không muốn tiếp đãi Đại vương tử đó, chỉ muốn tiếp đãi Tiểu vương tử, có được không?

Nói thật, anh ta đối với Đại vương tử đó, không muốn nhìn thấy một tí nào.

Đường Lăng đột nhiên nhớ ra, tối qua, Lâm Bối đã nói rõ tất cả mọi chuyện với phóng viên, cũng tức là chuyện của anh ta đã giải quyết rồi, mà chính sự của Đại vương tử cũng đã bàn bạc xong rồi. Cho nên, anh ta cũng không cần thiết đi theo bên cạnh Đại vương tử nữa.

“Thiết nghĩ Đại vương tử đã xem tin tức tối qua rồi, chuyện của tôi đã giải quyết rồi, thời gian của Đại vương tử quý giá, có thể trở về rồi.” Đường Lăng thật sự không hề khách sáo chút nào, lời này gần như trực tiếp đuổi người rồi.

Đại vương tử: “…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK