Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1738

Sau đó, Đường Lăng nhanh chóng cúi đầu, hung hăng hôn cô, nhân lúc cô sững sờ, mau chóng tiến công vào trong.

Lâm Bối bị anh ta hôn như thế, ngay cả lời kháng nghị cũng không nói ra được, cơ thể của cô càng bị anh ta ôm chặt, không giãy ra được.

Nụ hôn của Đường Lăng không ngừng tiến sâu, điên cuồng mà kịch liệt, nhất thời khiến Lâm Bối không thở được, cơ thể của cô cũng có hơi mềm nhũn, dường như bị anh ta hút cạn không khí.

Sau đó cô cảm thấy cũng bị anh ta hút cạn tất cả sức lực, nhất thời hai chân mềm nhũn, cả người đều mềm ra.

Đường Lăng dường như cảm thấy cơ thể của cô hơi mềm nhũn, sau đó, Đường Lăng đột nhiên ôm cô lên, không đợi cô phản ứng lại, Đường Lăng trực tiếp đè cô lên trên giường.

“A…” Lâm Bối hoàn hồn lại, không nhịn được mà kêu lên, anh ta? Anh ta muốn làm gì?

Nhưng, không đợi Lâm Bối có phản ứng, tiếp theo, Đường Lăng lần nữa cúi đầu hôn cô, nụ hôn cũng che mọi sự kháng nghị của cô.

Lúc này cứ đè cô lên giường như thế, đối với Đường Lăng mà nói càng thuận tiện.

Lúc này vì ở trong phòng của mình, Lâm Bối không có ngụy trang quá nhiều, có vài thứ con gái dùng, chỗ cô nghiêm ngặt không tồn tại…

Bởi vì thứ đó rất có khả năng sẽ bại lộ thân phận của cô.

Cho nên, lúc này dưới bộ đồ ngủ của cô…

Trong lòng Lâm Bối rất hoảng, không biết là vì sợ, hay vì cái gì khác…

“Đường Lăng, anh dừng tay, anh muốn làm gì?” Lâm Bối bàng hoàng, hoàn toàn bị sốc, cô phát hiện chuyện bây giờ đã hoàn toàn mất khống chế, cô lúc này rất căng thẳng, thậm chí có hơi sợ.

Cô sợ Đường Lăng thật sự lần nữa đối với cô…

Lần đó Đường Lăng là bị người ta bỏ thuốc, lúc đó Đường Lăng không tỉnh táo, nhưng lần này Đường Lăng rất tỉnh táo.

“Em nói tôi đang làm gì? Đây không phải rất rõ ràng sao?” Khóe môi của Đường Lăng hơi nhếch lên, môi của anh ta dừng trên cổ của cô, hơi dùng sức cắn một cái, nhưng, anh ta cắn không có đau mà khiến Lâm Bối cảm thấy ngứa ngứa, rất khó chịu.

Lúc này, giọng nói của Đường Lăng càng khàn, độ khàn đã không phân ra được thanh âm vốn có.

Động tác của Đường Lăng không có dừng lại, thậm chí không thèm dừng lại một chút nào, anh ta tiếp tục, tiếp tục hôn cô.

“Đường Lăng, đừng mà.” Cơ thể của Lâm Bối run rẩy, không biết là vì căng thẳng, sợ hãi, hay vì điều gì khác, tóm lại cơ thể của cô lúc này thật sự không theo khống chế mà run rẩy.

Nhưng, trong tình cảnh này, Đường Lăng rõ ràng không thể để ý đến sự kháng nghị này của cô.

Lâm Bối đưa tay ra, nắm chặt tay của Đường Lăng, ngăn cản động tác tiếp theo của anh ta.

Nhưng Đường Lăng lại trực tiếp nắm chặt tay của cô, kéo lên đỉnh đầu.

Khoảnh khắc đó, làn da trắng như tuyết của cô chiếu sáng vào hai mắt anh ta.

Mắt của anh ta tối lại, hô hấp hơi rối loạn, sau đó, anh ta mau chóng cúi đầu, hôn xuống…

Cơ thể của Lâm Bối càng run, trong ánh mắt của cô ẩn hiện vài phần hoảng hốt.

Cô biết, không thể, tuyệt đối không thể như thế.

Lâm Bối biết, cô không giãy ra được, cũng không đẩy anh ta được, cô thầm hít một hơi, đột nhiên mở miệng nói: “Đường Lăng, anh nói muốn lấy tôi, muốn chịu trách nhiệm với tôi, anh chịu trách nhiệm như vậy sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK