Mục lục
Cô vợ câm quá bá đạo - Tô Khiết (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1266

Hiện tại ba lại đồng ý về nhà?

Nguyễn Hạo Thần nheo mắt lại, anh biết ba nhất định sẽ không chủ động quay về.

Cho nên chắc chắn ông cụ cho người đón về.

Nguyễn Hạo Thần nắm điện thoại trong tay thật chặt, hai năm, trong hai năm, hai ba con chưa từng gặp nhau một lần.

Cho nên anh biết rõ việc làm của ông cụ Nguyễn, biết rõ ông cụ Nguyễn có mục đích khác nhưng anh vẫn trở về.

Anh vốn muốn gọi cho Tô Khiết hẹn cô ra ngoài, Nguyễn Hạo Thần thầm thở dài, nắm chặt điện thoại, không gọi cho cô nữa.

Nguyễn Bạc Vệ chịu sự cưỡng ép quay về nhà, nhưng ông ta không hề có hành động kháng cự, thứ nhất, ông ta biết ông cụ Nguyễn đã quyết định thì ông ta phản kháng cũng vô dụng, thứ hai, cơ thể ông ta không phản kháng nổi.

Trong tai nạn xe hai năm trước, tuy rằng ông ta nhặt được cái mạng, nhưng hai chân lại không thể đứng lên, nửa đời sau ông ta chỉ có thể trôi qua trên xe lăn.

“Cậu Thần, ông, ông đã trở về.” Kim Ngọc Ngân nhìn thấy ông ta thì sửng sốt, vẻ mặt nhất thời cực kỳ phức tạp, không nhìn ra được kinh ngạc nhiều hơn hay là vui mừng nhiều hơn.

Nguyễn Bạc Vệ nhìn ả ta một cái, không nói gì.

“Ông thật sự đã trở lại, thật là tốt quá, thật là tốt quá, thật là thật là tốt quá.” Sau khi Kim Ngọc Ngân lấy lại tinh thần, liên tục nói mấy tiếng thật là tốt quá, không che giấu được vẻ mặt vui sướng lúc này.

Ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn cũng đi tới, bà cụ Nguyễn nhìn Kim Ngọc Ngân một cái, trong mắt lóe lên sự không vui nhưng cũng không nói gì.

Bà cụ Nguyễn nhìn Nguyễn Bạc Vệ, trên mặt rõ ràng mang theo sự kích động: “Cuối cùng con trai tôi cũng về nhà.”

Nguyễn Bạc Vệ ngước mắt lên, khi ông ta nhìn về phía bà cụ Nguyễn thì sắc mặt hơi dịu lại, nhưng lúc nhìn về phía ông cụ Nguyễn thì sắc mặt lập tức trầm xuống: “Ông đón tôi về nhà làm gì?”

Giọng điệu rất lạnh, không mang theo tình cảm gì.

Ông ta biết ông cụ cưỡng ép ông ta về nhà chắc chắn là có việc!

Hai năm nay, ông ta và người nhà họ Nguyễn đã cắt đứt, mấy năm nay, ông ta chỉ gặp người nhà họ Nguyễn duy nhất là bà cụ Nguyễn.

“Sao vậy? Không thể đón con về nhà sao?” Ông cụ Nguyễn nghe giọng điệu của ông ta thì nổi giận: “Hai năm nay con không về nhà, con định ở viện điều dưỡng cả đời sao?”

Ông cụ Nguyễn đã sớm từ bỏ đứa con trai này, hôm nay nếu không phải bởi vì chuyện của Hạo Thần thì ông cũng sẽ không cho người đón ông ta trở về.

“Ông làm gì vậy, vất vả lắm Bạc Vệ mới trở về, ông hung dữ cái gì?” Bà cụ Nguyễn trừng mắt nhìn ông cụ Nguyễn một cái, sau đó đẩy xe lăn Nguyễn Bạc Vệ đi đến phòng khách.

Ông cụ Nguyễn cũng hiếm khi không tiếp tục nổi giận, không nói nữa.

Khóe môi Nguyễn Bạc Vệ hơi nhếch lên, không lên tiếng nữa.

Mấy năm nay, ông ta chưa bao giờ quan tâm chuyện bên ngoài, ông ta không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, cho nên ông ta cũng không biết vì sao ông cụ đột nhiên đón mình về nhà.

Ông ta vào phòng khách, ánh mắt bản năng quan sát xung quanh.

“Đã nói chuyện con về nhà với Hạo Thần rồi, có lẽ nó sẽ nhanh chóng trở về.” Bà cụ Nguyễn nhìn thấy ông ta nhìn xung quanh thì cười khẽ nói một câu.

Nguyễn Bạc Vệ hơi nhíu mày, cũng không nói gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK